Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 14

Chương 13

Đêm hôm đó, ta ngủ không yên.

Không phải vì gió lạnh.

Không phải vì thiếu thức ăn.

Mà vì câu nói của Đại Bảo.

"Người có cùng huyết mạch với chúng con."

Từ lúc xuyên không tới giờ, ta chưa từng thật sự nghĩ tới nam nhân kia. Trong ký ức nguyên chủ, đêm đó giống như một cơn ác mộng mơ hồ. Nàng bị sốt cao, bị đuổi khỏi bộ lạc không lâu, lại vô tình đi lạc vào khu rừng sâu. Sau đó chỉ nhớ được một đôi mắt vàng kim lạnh lẽo trong bóng tối.

Sáng hôm sau tỉnh lại.

Nam nhân đã biến mất.

Nếu không có hai quả trứng.

Ngay cả nguyên chủ cũng sẽ nghĩ tất cả chỉ là một giấc mơ.

Ta vốn không muốn phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Cho nên suốt thời gian qua, ta chưa từng nghĩ tới việc tìm hắn.

Nhưng bây giờ...

Người kia đang tìm tới.

"Nương."

Giọng Nhị Bảo vang lên bên tai.

Ta mở mắt.

Tiểu tử đang nằm ngang bụng ta.

Một chân gác lên ngực.

Một chân đạp lên mặt Đại Bảo.

Đại Bảo vẫn ngủ.

Hoặc nói chính xác hơn là đang nhịn.

"Nương."

"Hửm?"

"Con đói."

Ta bật cười.

"Vừa ngủ dậy đã đói?"

"Con nằm mơ ăn thịt."

"..."

"Ăn được một nửa thì tỉnh."

Ta chống trán.

Tiểu tử này đúng là thiên tài.

Người khác nằm mơ thấy vàng bạc.

Nó nằm mơ thấy thịt.

Ta kéo nó xuống.

"Đi đánh răng."

"Con không muốn."

"Đi."

"Con muốn ăn trước."

"Không."

"Nương."

"Không."

"Nương."

"Không."

"Nương."

Ta xách nó lên.

"Nương cái gì nữa?"

Nhị Bảo lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.

Đại Bảo ngồi dậy.

Bình tĩnh vuốt lại mái tóc bị đệ đệ đạp rối.

"Nó phiền."

Ta gật đầu.

"Nương cũng thấy vậy."

Nhị Bảo lập tức không phục.

"Con đáng yêu."

"Không."

"Đáng yêu."

"Phiền."

"Đáng yêu."

"Phiền."

Ta nhìn hai tiểu tử chuẩn bị cãi nhau tiếp.

Cuối cùng quyết định mặc kệ.

Sau bữa sáng.

Người Hắc Sơn lại tới.

Lần này số lượng đông hơn hôm qua.

Thậm chí còn có mấy thú nhân già.

Điều khiến ta bất ngờ nhất là bọn họ mang tới rất nhiều đồ.

Da thú.

Xương thú.

Thảo dược.

Thậm chí có cả mấy khối khoáng thạch màu đỏ.

Tộc trưởng Hắc Sơn đặt chúng trước mặt ta.

"Đổi."

Ta nhìn đống đồ.

Trong lòng khẽ động.

Cuối cùng bọn họ cũng hiểu ý nghĩa của giao dịch.

Không phải bố thí.

Mà là trao đổi.

Đây là điều ta muốn nhất.

Ta cầm một khối khoáng thạch lên.

Màu đỏ sẫm.

Rất nặng.

Có chút giống quặng sắt.

Nếu thật sự là sắt...

Tim ta lập tức đập nhanh hơn.

Ở thú thế.

Kim loại quý giá hơn vàng.

Bởi vì nó có thể thay đổi sức mạnh của cả một bộ lạc.

Ta giữ vẻ bình tĩnh.

"Thứ này ở đâu có?"

Tộc trưởng đáp.

"Phía bắc."

"Trong núi."

Ta gật đầu.

Không hỏi thêm.

Hiện tại chưa đủ điều kiện khai thác.

Nhưng tương lai thì khác.

Buổi sáng trôi qua rất nhanh.

Mọi người làm việc.

Ta tiếp tục dạy cách xử lý thực phẩm.

Còn hai tiểu gia hỏa thì dẫn theo đám trẻ con Hắc Sơn chạy khắp nơi.

Đến giữa trưa.

Một tiếng hét đột nhiên vang lên từ phía rừng.

Mọi người đồng thời quay đầu.

Một thú nhân trẻ hốt hoảng lao tới.

"Tộc trưởng!"

"Có chuyện!"

Sắc mặt tộc trưởng Hắc Sơn lập tức thay đổi.

"Sao?"

"Linh Miêu."

"Họ tới."

Không khí trong nháy mắt yên tĩnh.

Ta khựng lại.

Linh Miêu.

Bộ lạc cũ của nguyên chủ.

Cuối cùng cũng xuất hiện.

Tộc trưởng nhìn ta theo bản năng.

Ánh mắt có chút lo lắng.

Hiển nhiên hắn biết quan hệ giữa ta và bộ lạc đó.

Ta đặt dao xuống.

Bình tĩnh hỏi.

"Bao nhiêu người?"

"Hơn ba mươi."

"Đang tới đây."

Ta khẽ cười.

Nhanh hơn ta tưởng.

Có lẽ tin tức từ Hắc Sơn đã truyền ra.

Bọn họ biết nơi này có thức ăn.

Có muối.

Có người chữa bệnh.

Đương nhiên sẽ tới.

Một lúc sau.

Đám người Linh Miêu xuất hiện.

Dẫn đầu là một nam nhân trung niên.

Trong ký ức nguyên chủ.

Đó là tộc trưởng cũ.

Phía sau hắn là rất nhiều gương mặt quen thuộc.

Có người từng nhổ nước bọt vào nguyên chủ.

Có người từng ném đá.

Có người từng cười nhạo nàng.

Cũng có người đứng nhìn mà không làm gì.

Bọn họ vừa nhìn thấy ta đã đồng loạt sững sờ.

Không phải vì nhận ra.

Mà vì không dám nhận.

Nguyên chủ trước đây gầy gò.

Lưng luôn cúi xuống.

Ánh mắt đầy sợ hãi.

Còn ta bây giờ...

Dù vẫn còn vết bớt.

Nhưng sắc mặt hồng hào hơn nhiều.

Lưng thẳng.

Ánh mắt bình tĩnh.

Hoàn toàn khác.

Một nữ thú nhân trong đám bật thốt lên.

"Ý Nhi?"

Ta không đáp.

Tộc trưởng Linh Miêu bước tới.

Ánh mắt đảo qua ao cá.

Qua lò đất.

Qua thịt hun khói.

Qua đám người Hắc Sơn.

Cuối cùng dừng lại trên người ta.

Sự kinh ngạc trong mắt hắn gần như không giấu nổi.

"Ý Nhi."

"Ta tới đón ngươi về."

Toàn bộ khu đất lập tức yên lặng.

Ngay cả đám trẻ con cũng ngừng chạy nhảy.

Ta nhìn hắn.

Suýt bật cười.

Đón ta về?

Nguyên chủ bị đuổi khỏi bộ lạc khi chỉ còn nửa cái mạng.

Không ai tới tìm.

Không ai tới hỏi.

Bây giờ thấy ta sống tốt.

Lại muốn đón ta về?

Thật đúng là thú vị.

Ta chậm rãi đứng dậy.

"Về đâu?"

Tộc trưởng hơi khựng lại.

"Về bộ lạc."

Ta gật đầu.

Sau đó hỏi.

"Lúc các ngươi đuổi ta đi."

"Có ai hỏi ta muốn đi không?"

Sắc mặt hắn hơi cứng.

"Chuyện trước kia..."

Ta cắt ngang.

"Lúc ta đói sắp chết."

"Có ai cho ta một miếng thịt không?"

Không ai trả lời.

"Lúc ta sinh con."

"Có ai tới nhìn một lần không?"

Không ai trả lời.

"Vậy bây giờ."

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Ta vì sao phải về?"

Không khí nặng nề đến cực điểm.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nữ chói tai vang lên.

"Ý Nhi!"

"Ngươi đừng quá đáng!"

Ta quay đầu.

Là Bạch Lộ.

Nữ thú nhân đẹp nhất bộ lạc Linh Miêu.

Cũng là người từng dẫn đầu đám người chế giễu nguyên chủ.

Nàng nhìn đống thịt.

Ánh mắt không che giấu nổi ghen ghét.

"Ngươi chỉ là vận khí tốt."

"Nhặt được ít đồ."

"Thật sự cho rằng mình ghê gớm lắm sao?"

Ta nhìn nàng.

Sau đó bật cười.

Rất nhẹ.

Nhưng nụ cười ấy khiến nàng đột nhiên thấy lạnh sống lưng.

Ta bước tới.

Từng bước một.

Cho đến khi đứng trước mặt nàng.

"Bạch Lộ."

Nàng vô thức lùi lại.

Ta nhìn đôi mắt nàng.

Bình tĩnh nói.

"Ta ghê gớm hay không."

"Không phải do ngươi quyết định."

"Nhưng có một chuyện ta biết."

"Sau khi bị các ngươi đuổi đi."

"Ta sống được."

"Ta sống rất tốt."

"Còn các ngươi."

Ta nhìn đám người Linh Miêu phía sau.

Quần áo rách.

Sắc mặt vàng vọt.

Ánh mắt đói khát.

"Giống như sắp không sống nổi nữa."

Toàn bộ khu đất yên lặng như chết.

Không ai nói được câu nào.

Bởi vì...

Đó là sự thật.

Mà ở cách nơi này không xa.

Trên một vách đá cao.

Một nam nhân áo đen đang đứng giữa gió lạnh.

Đôi mắt vàng kim nhìn thẳng về hướng bộ lạc tạm thời của ta.

Huyết mạch trong người hắn sôi trào chưa từng có.

Khoảng cách.

Chỉ còn chưa đến nửa ngày đường.

Dạ Mặc chậm rãi siết chặt bàn tay.

Lần đầu tiên trong cuộc đời.

Hắn cảm nhận được một loại cảm xúc gọi là chờ mong.

Mà hắn không hề biết.

Người đang chờ phía trước.

Không chỉ có hai đứa con mang huyết mạch của hắn.

Mà còn có một nữ nhân sẽ hoàn toàn thay đổi cuộc đời hắn sau này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...