Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 16
Chương 15
Ta và Dạ Mặc nhìn nhau.
Chính xác hơn là ta nhìn hắn, còn hắn nhìn hai đứa nhỏ đang trốn sau lưng ta.
Không khí yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rơi.
Nhị Bảo ôm chặt lấy chân ta.
Chỉ lộ ra nửa cái đầu tóc trắng.
Đôi mắt vàng kim tò mò nhìn nam nhân đối diện.
Đại Bảo bình tĩnh hơn.
Nhưng vẫn đứng chắn trước mặt ta.
Dáng vẻ giống hệt một con thú nhỏ đang bảo vệ lãnh địa.
Dạ Mặc nhìn hai đứa con.
Lại nhìn ta.
Đôi mắt vàng kim lạnh lẽo lần đầu tiên xuất hiện dao động.
Đó là một cảm xúc rất kỳ lạ.
Kinh ngạc.
Khó hiểu.
Và cả...
Cẩn thận.
Ta không biết người khác có nhận ra không.
Nhưng ta nhìn thấy.
Một nam nhân có thể khiến cả bộ lạc Hắc Sơn quỳ xuống vì sợ hãi.
Lúc này lại đang không biết nên làm gì.
"Nương."
Nhị Bảo nhỏ giọng hỏi.
"Hửm?"
"Đây là ai?"
Toàn bộ khu đất lập tức im lặng.
Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía Dạ Mặc.
Ta thở dài.
"Người mà các con nói có cùng huyết mạch."
Nhị Bảo ngẩn người.
Sau đó lại nhìn Dạ Mặc.
Lại nhìn chính mình.
Tiếp tục nhìn Dạ Mặc.
"Nương."
"Sao?"
"Con đẹp hơn."
"..."
Đại Bảo gật đầu.
"Đúng."
Dạ Mặc: "..."
Ta thiếu chút nữa bật cười.
Mấy thú nhân Hắc Sơn phía sau cúi đầu đến mức vai run run.
Hiển nhiên đang nhịn.
Dạ Mặc im lặng rất lâu.
Cuối cùng mới mở miệng.
"Ta là phụ thân các con."
Giọng nói trầm thấp.
Rất dễ nghe.
Nhưng hai tiểu gia hỏa hoàn toàn không có phản ứng như hắn tưởng tượng.
Nhị Bảo nghiêng đầu.
"Phụ thân?"
"Ừ."
"Phụ thân là gì?"
Dạ Mặc khựng lại.
Đại Bảo bình tĩnh giải thích.
"Là nam nhân tạo ra chúng ta."
Nhị Bảo lập tức hiểu.
"Ồ."
Sau đó nó quay đầu nhìn ta.
"Nương."
"Hửm?"
"Con thích người hơn."
"..."
Dạ Mặc: "..."
Ta bắt đầu cảm thấy vị Xà Vương này có hơi đáng thương.
Nhưng cũng chỉ hơi thôi.
Bởi vì ngay sau đó hắn nhìn về phía ta.
Ánh mắt sâu đến mức khiến người khác khó đoán.
"Ta muốn nói chuyện với nàng."
Ta bình tĩnh đáp.
"Ta không muốn."
Lần này đến lượt Dạ Mặc im lặng.
Có lẽ suốt đời hắn chưa từng bị từ chối nhanh như vậy.
Một trưởng lão Xà tộc đứng phía sau hắn lập tức nổi giận.
"Làm càn!"
"Nữ nhân, ngươi biết ngươi đang nói chuyện với ai không?"
Một luồng khí tức đáng sợ bùng lên.
Rất nhiều thú nhân Hắc Sơn lập tức tái mặt.
Nhưng còn chưa kịp làm gì.
Đại Bảo đã bước lên.
Đôi mắt vàng kim lạnh xuống.
Nhị Bảo cũng dựng tóc.
"Nương."
"Nương."
Hai đứa cùng gọi.
Ý nghĩa rất rõ ràng.
Chỉ cần ta gật đầu.
Chúng sẽ lao lên cắn người.
Dạ Mặc hơi nhíu mày.
Sau đó liếc trưởng lão kia một cái.
Chỉ một ánh mắt.
Trưởng lão lập tức cứng người.
Mồ hôi lạnh chảy xuống.
"Xin lỗi."
Dạ Mặc nói.
Không phải với trưởng lão.
Mà là với ta.
Toàn bộ người Xà tộc phía sau đồng loạt trợn mắt.
Xà Vương...
Xin lỗi?
Ta cũng hơi bất ngờ.
Nhưng không biểu hiện ra ngoài.
Dạ Mặc nhìn hai đứa nhỏ.
Ánh mắt mềm đi một chút.
Rất nhẹ.
Nếu không chú ý gần như không phát hiện được.
"Ta không biết sự tồn tại của các con."
Đại Bảo hỏi.
"Thật sao?"
"Thật."
"Vì sao?"
Dạ Mặc im lặng vài giây.
Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện.
Hắn lộ ra vẻ mặt phức tạp.
"Năm đó ta trúng Huyết Dục Cổ."
Ta hơi ngẩn người.
Huyết Dục Cổ?
Trong ký ức nguyên chủ hoàn toàn không có thứ này.
Dạ Mặc tiếp tục.
"Đó là cấm cổ của Đọa Thú."
"Nó khiến người trúng mất lý trí."
"Chỉ còn bản năng."
Toàn bộ khu đất đều yên lặng.
Dạ Mặc nhìn về phía xa.
Giọng nói thấp xuống.
"Ta bị truy sát suốt bảy ngày."
"Cuối cùng giết sạch đám Đọa Thú."
"Nhưng cũng mất kiểm soát."
Ta dần hiểu ra.
Hắn nhìn ta.
Lần đầu tiên ánh mắt không còn lạnh lẽo.
"Một tháng sau ta mới tỉnh lại."
"Không nhớ bất cứ điều gì."
"Chỉ nhớ một mùi hương."
Tim ta khẽ đập mạnh.
Không biết vì sao.
Ánh mắt hắn lúc này khiến ta hơi không được tự nhiên.
Nhị Bảo thì hoàn toàn không hiểu bầu không khí.
Nó kéo tay áo ta.
"Nương."
"Hửm?"
"Con đói."
Ta xoa trán.
Đúng lúc ấy.
Bụng nó réo thật lớn.
Ọc...
Toàn bộ khu đất đều nghe thấy.
Nhị Bảo lập tức ôm bụng.
"Người xem."
"Không phải lỗi của con."
Ta bật cười.
Dạ Mặc nhìn tiểu tử tóc trắng.
Khóe môi khẽ động.
Lần đầu tiên.
Xà Vương lạnh lùng của Xà tộc hơi cong môi.
Rất nhẹ.
Nhưng vẫn bị ta nhìn thấy.
Khoảnh khắc ấy.
Ta bỗng nhận ra một chuyện.
Người trước mặt không giống tưởng tượng của ta.
Ít nhất không giống loại nam nhân vô trách nhiệm bỏ vợ bỏ con.
Mà là...
Một người thật sự không biết.
Nhưng điều đó không có nghĩa ta sẽ dễ dàng tha thứ.
Ta nhìn hắn.
"Ngươi muốn nhận con?"
"Ừ."
"Ngươi biết chúng thích ăn gì không?"
Dạ Mặc im lặng.
"Ngươi biết Nhị Bảo mỗi ngày ăn bao nhiêu không?"
Dạ Mặc tiếp tục im lặng.
"Ngươi biết Đại Bảo sợ nhất điều gì không?"
Im lặng.
"Ngươi biết lúc chúng nở ra thế nào không?"
Vẫn im lặng.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Ngươi không biết."
"Vậy ngươi dựa vào cái gì muốn mang chúng đi?"
Toàn bộ khu đất lặng ngắt.
Ngay cả các trưởng lão Xà tộc cũng không nói được câu nào.
Bởi vì những điều ấy.
Dạ Mặc thật sự không biết.
Hắn nhìn hai đứa nhỏ.
Lại nhìn ta.
Lần đầu tiên trong cuộc đời.
Một vị vương giả đứng trên đỉnh cao quyền lực lại cảm thấy mình thua triệt để.
Bởi vì hắn bỏ lỡ ba năm đầu tiên của các con.
Bỏ lỡ lúc chúng còn là những quả trứng.
Bỏ lỡ lúc chúng lần đầu gọi "nương".
Bỏ lỡ lúc chúng học đi.
Học nói.
Học cười.
Mà tất cả những điều ấy.
Đều là nữ nhân trước mặt hắn một mình trải qua.
Hồi lâu sau.
Dạ Mặc mới chậm rãi mở miệng.
"Ta không mang chúng đi."
Ta hơi bất ngờ.
Hắn nhìn ta.
Giọng nói trầm thấp.
"Ta ở lại."
Trong khoảnh khắc ấy.
Không chỉ ta.
Mà tất cả mọi người đều ngây người.
Xà Vương ở lại?
Ở trong cái hang động nhỏ này?
Nhị Bảo là người phản ứng đầu tiên.
"Nương."
"Hửm?"
"Người này muốn ăn cơm nhà mình."
"..."
Đại Bảo nghiêm túc gật đầu.
"Con cũng nghĩ vậy."
Dạ Mặc: "..."
Ta nhìn biểu cảm hiếm hoi xuất hiện trên mặt vị Xà Vương.
Cuối cùng không nhịn được nữa.
Bật cười thành tiếng.
Đây là lần đầu tiên.
Kể từ khi hắn xuất hiện.
Ta thật sự cười.









Bình luận