Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 17
Chương 16
Ta vốn nghĩ sau khi nói muốn ở lại, Dạ Mặc sẽ lập tức bị các trưởng lão Xà tộc kéo đi.
Dù sao nhìn thế nào, hắn cũng là loại người đứng ở vị trí cao nhất của một đại tộc.
Loại người này mỗi ngày chắc phải giải quyết vô số chuyện.
Ai ngờ phản ứng đầu tiên của các trưởng lão lại là...
Hoảng sợ.
"Vương!"
Một trưởng lão tóc bạc bước lên.
"Không được!"
"Mười ba bộ lạc phía đông còn đang chờ người xử lý!"
"Khoáng mạch phía bắc vừa xảy ra tranh chấp!"
"Đọa Thú gần đây hoạt động bất thường!"
Dạ Mặc bình tĩnh đáp.
"Ta biết."
Trưởng lão nghẹn lại.
"Vậy người còn..."
Dạ Mặc liếc hắn.
Một ánh mắt rất nhạt.
Nhưng đủ khiến trưởng lão lập tức ngậm miệng.
Ta nhìn cảnh tượng ấy mà hơi buồn cười.
Xem ra vị Xà Vương này ở Xà tộc thật sự rất có uy nghiêm.
Nhị Bảo lại hoàn toàn không hiểu.
Nó kéo kéo tay áo ta.
"Nương."
"Hửm?"
"Ông lão kia sợ người này."
"Ừ."
"Người này đánh ông ấy à?"
"..."
Ta xoa trán.
Đại Bảo lạnh nhạt nói.
"Nó ngốc."
"Huynh mới ngốc."
"Nếu đánh rồi còn đứng được ở đây sao?"
Nhị Bảo suy nghĩ vài giây.
"Đúng."
Sau đó quay đầu nhìn Dạ Mặc.
"Người rất khỏe à?"
Dạ Mặc khựng lại.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời hắn bị một đứa trẻ hỏi như vậy.
"Ừ."
Nhị Bảo lập tức sáng mắt.
"Vậy người đi săn được nhiều thịt không?"
"..."
"Được."
Tiểu tử tóc trắng lập tức vui vẻ.
"Nương!"
"Hửm?"
"Người này hữu dụng."
Ta thiếu chút nữa sặc nước.
Đám trưởng lão phía sau thì đồng loạt trợn mắt.
Hữu dụng?
Xà Vương của bọn họ.
Người khiến vô số bộ lạc khiếp sợ.
Bây giờ bị đánh giá là...
Hữu dụng?
Điều đáng sợ nhất là Dạ Mặc vậy mà không nổi giận.
Hắn chỉ nhìn Nhị Bảo.
Sau đó hỏi.
"Con thích ăn thịt?"
"Thích."
"Rất thích?"
"Rất rất thích."
Dạ Mặc gật đầu.
Ngay sau đó.
Một luồng khí tức đáng sợ bỗng bùng lên.
Cơ thể hắn biến mất.
Thay vào đó là một con cự mãng màu đen xuất hiện giữa khu đất.
Tiếng kinh hô vang lên khắp nơi.
Những thú nhân Hắc Sơn chưa từng nhìn thấy thú hình cấp bậc này đều tái mặt.
Con cự mãng dài hơn trăm mét.
Vảy đen như ngọc.
Đôi mắt vàng kim lạnh lẽo.
Chỉ riêng khí tức cũng đủ khiến thú dữ bình thường quỳ rạp.
Nhị Bảo há hốc miệng.
"Oa."
Đại Bảo cũng ngẩn người.
Ngay cả ta cũng bị chấn động.
Không phải vì sợ.
Mà vì quá lớn.
Ta từng xem phim tài liệu.
Từng thấy trăn Anaconda.
Nhưng con vật trước mặt đã vượt xa mọi nhận thức thông thường.
Con cự mãng nhìn hai đứa nhỏ.
Sau đó đột nhiên lao đi.
Ầm!
Mặt đất rung chuyển.
Cây cối đổ rạp.
Chỉ vài hơi thở sau.
Nó đã biến mất trong rừng sâu.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.
Không hiểu chuyện gì xảy ra.
Chỉ có Nhị Bảo hưng phấn.
"Nương."
"Hửm?"
"Con cảm thấy sắp có thịt."
Ta bật cười.
Tiểu tử này đúng là đầu óc chỉ có đồ ăn.
Khoảng một canh giờ sau.
Mặt đất lại rung lên.
Tiếng chim hoảng loạn vang khắp khu rừng.
Một bóng đen khổng lồ xuất hiện.
Là Dạ Mặc.
Mà phía sau hắn...
Kéo theo một con thú khổng lồ.
Ít nhất nặng hơn ba nghìn cân.
To hơn tất cả con mồi ta từng thấy cộng lại.
Con thú đã chết.
Nhưng chỉ nhìn dấu răng trên cổ là biết.
Nó bị cắn chết gần như ngay lập tức.
Dạ Mặc hóa thành hình người.
Bình tĩnh đứng bên xác thú.
Nhìn Nhị Bảo.
"Đủ không?"
Nhị Bảo ngây người.
Hai mắt sáng như sao.
Sau đó lao tới.
"Phụ thân!"
Toàn bộ mọi người: "..."
Ta: "..."
Đại Bảo: "..."
Mới một canh giờ trước còn gọi người này.
Bây giờ đã thành phụ thân rồi?
Dạ Mặc nhìn tiểu tử đang ôm chân mình.
Khóe môi hơi cong lên.
"Ừ."
Nhị Bảo hưng phấn quay đầu.
"Nương!"
"Hửm?"
"Con thích phụ thân rồi."
Ta bật cười.
"Con thích thịt thì có."
"Không."
"Con thích cả phụ thân."
Dạ Mặc nhìn nó.
Trong đôi mắt vàng kim lạnh lẽo xuất hiện một tia dịu dàng rất nhạt.
Ta không bỏ sót chi tiết ấy.
Vị Xà Vương này.
Thật sự rất để ý hai đứa nhỏ.
Buổi chiều hôm đó.
Cả khu đất náo nhiệt chưa từng có.
Một con mồi ba nghìn cân đủ cho rất nhiều người ăn.
Thú nhân Hắc Sơn nhìn Dạ Mặc như nhìn thần linh.
Đám trưởng lão Xà tộc thì đã chết lặng.
Bọn họ không ngờ.
Vị vương của mình.
Người ngày thường lười đến mức ngay cả săn mồi cũng giao cho thuộc hạ.
Hôm nay lại tự mình đi săn chỉ để...
Lấy lòng con trai.
Nhị Bảo thì hoàn toàn không biết những chuyện ấy.
Nó ngồi cạnh đống thịt.
Ăn đến mức mặt mũi đầy dầu mỡ.
Dạ Mặc nhìn nó rất lâu.
Sau đó hỏi.
"Con luôn ăn nhiều như vậy?"
Ta trả lời thay.
"Ừ."
Dạ Mặc im lặng vài giây.
"Lúc nhỏ ta cũng vậy."
Ta bật cười.
"Thế thì ta hiểu rồi."
Hóa ra nguồn gốc của cái hố đen di động này ở đây.
Đến tối.
Mọi người lần lượt rời đi.
Chỉ còn lại chúng ta và nhóm trưởng lão Xà tộc.
Ta đang xử lý da thú thì bỗng phát hiện Dạ Mặc đứng bên cạnh.
"Hửm?"
"Nàng bị thương."
Ta nhìn cánh tay mình.
Là vết sẹo do sói cào từ rất lâu trước.
"Không sao."
Dạ Mặc không nói gì.
Chỉ đưa tay nắm lấy cổ tay ta.
Ta giật mình.
Theo bản năng muốn rút lại.
Nhưng còn chưa kịp làm gì.
Một luồng năng lượng ấm áp đã truyền vào cơ thể.
Vết sẹo nhạt dần.
Rồi biến mất.
Ta ngây người.
"Năng lực chữa trị?"
Dạ Mặc gật đầu.
"Huyết mạch của ta có một phần."
Ta nhìn cánh tay hoàn hảo như chưa từng bị thương.
Trong lòng lần đầu tiên thật sự kinh ngạc.
Người này mạnh hơn ta nghĩ rất nhiều.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói non nớt vang lên.
"Nương."
Ta quay đầu.
Nhị Bảo đang đứng cách đó không xa.
Đôi mắt tròn xoe nhìn tay Dạ Mặc vẫn còn nắm cổ tay ta.
"Nương."
"Hửm?"
"Nương có định sinh thêm đệ đệ không?"
Ta: "..."
Dạ Mặc: "..."
Đại Bảo vừa uống nước xong trực tiếp sặc.
Đám trưởng lão Xà tộc đồng loạt quay mặt đi.
Không khí yên lặng đến đáng sợ.
Ta nhìn tiểu tử tóc trắng.
Hít sâu.
"Con nghe ai nói vậy?"
Nhị Bảo thành thật chỉ vào hai nữ thú nhân Hắc Sơn đang chạy trốn rất xa.
"Con nghe được."
Ta ôm trán.
Hai nữ nhân kia ngày mai chết chắc rồi.
Mà Dạ Mặc đứng bên cạnh.
Lần đầu tiên trong đời.
Vị Xà Vương lạnh lùng khiến cả đại lục e sợ lại cảm thấy...
Tai hơi nóng lên.









Bình luận