Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 18
Chương 17
Từ sau câu hỏi của Nhị Bảo, ta phát hiện bầu không khí quanh mình bắt đầu trở nên kỳ quái.
Rất kỳ quái.
Hai nữ thú nhân Hắc Sơn bị Nhị Bảo bán đứng hôm qua gần như không dám nhìn thẳng vào mặt ta nữa. Mỗi lần thấy ta đều lập tức quay đầu đi hướng khác. Thậm chí còn kéo theo mấy người bên cạnh cùng chạy.
Ta không cần đoán cũng biết bọn họ đang xấu hổ.
Nhưng thứ khiến ta đau đầu hơn là...
Nhị Bảo hoàn toàn không cảm thấy mình làm sai.
Buổi sáng hôm sau, nó vừa tỉnh dậy đã bò tới bên cạnh ta.
"Nương."
"Hửm?"
"Nếu sinh thêm đệ đệ."
"..."
"Nương thích đệ đệ trắng hay đệ đệ đen?"
Ta trực tiếp nhét một miếng thịt nướng vào miệng nó.
"Ăn đi."
Nhị Bảo ngoan ngoãn ngậm thịt.
Một lúc sau lại hỏi.
"Nương."
"Hửm?"
"Con có thể chọn màu không?"
Ta bắt đầu thấy đau đầu.
Đại Bảo ngồi bên cạnh bình tĩnh uống canh.
"Nó ngốc."
"Huynh mới ngốc."
"Nương còn chưa đồng ý."
"..."
Nhị Bảo lập tức cứng họng.
Ta thiếu chút nữa bật cười.
Đúng lúc ấy.
Dạ Mặc từ ngoài hang đi vào.
Hắn vừa đi săn trở về.
Trên tay là một con thú giống nai.
Rất lớn.
Ít nhất đủ ăn ba ngày.
Từ lúc vị Xà Vương này ở lại, lượng thịt dự trữ của chúng ta tăng lên với tốc độ đáng sợ.
Hắn gần như mỗi ngày đều kéo về một con mồi khổng lồ.
Đến mức người Hắc Sơn nhìn thấy hắn là hai mắt sáng lên.
Như nhìn thấy kho thịt biết đi.
"Nương."
Nhị Bảo lập tức nhảy dựng lên.
"Phụ thân về rồi."
Ta liếc nó.
Mới vài hôm trước còn gọi người này.
Bây giờ đã thân đến mức như quen từ nhỏ.
Dạ Mặc nhìn tiểu tử tóc trắng đang lao về phía mình.
Khóe môi hơi cong lên.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ để nhìn ra hắn đang vui.
Nhị Bảo ôm lấy chân hắn.
"Con đói."
Dạ Mặc bình tĩnh gật đầu.
"Ừ."
Sau đó đưa cho nó một miếng thịt mới cắt.
Nhị Bảo lập tức vui vẻ.
Ta nhìn cảnh tượng ấy mà dở khóc dở cười.
Vị Xà Vương này dường như đã tìm được cách lấy lòng con trai.
Chính là cho ăn.
Rất hiệu quả.
Hiệu quả đến đáng sợ.
Nếu tiếp tục thế này.
Không chừng một ngày nào đó Nhị Bảo sẽ trực tiếp đổi họ theo thịt.
Buổi sáng trôi qua rất nhanh.
Ao cá thứ hai cuối cùng cũng hoàn thành.
Nhóm người Hắc Sơn ngày càng thành thạo công việc hơn.
Thậm chí có người bắt đầu chủ động nghĩ cách cải tiến.
Đây là điều ta muốn thấy.
Ta không cần một đám người chỉ biết nghe lệnh.
Ta cần những người biết suy nghĩ.
Đến trưa.
Một chuyện bất ngờ xảy ra.
Trong lúc đào đất mở rộng khu vực phía sau hang.
Một thú nhân trẻ đột nhiên hét lên.
"Tộc trưởng!"
"Có thứ gì đó!"
Mọi người lập tức chạy tới.
Ta cũng đi theo.
Dưới hố đất sâu gần hai mét.
Có một vật màu đỏ sẫm.
Ta nhìn thoáng qua.
Tim lập tức đập mạnh.
Quặng.
Lại là quặng.
Mà lần này còn nhiều hơn hôm trước.
Ta nhảy xuống hố.
Dùng đá gõ nhẹ.
Âm thanh trầm nặng vang lên.
Không sai.
Khả năng rất lớn là quặng sắt.
Nếu thật sự là sắt...
Ta hít sâu.
Không để lộ cảm xúc.
Nhưng trong lòng đã dậy sóng.
Thịt rất quan trọng.
Muối rất quan trọng.
Nhưng sắt...
Mới là thứ có thể thay đổi vận mệnh.
Có sắt.
Có công cụ.
Có vũ khí.
Có năng suất.
Có khả năng chống lại mùa đông và thú triều.
Tộc trưởng Hắc Sơn nhìn ta.
"Ý Nhi."
"Thứ này có ích sao?"
Ta bình tĩnh đáp.
"Rất có ích."
"Quan trọng hơn thịt."
Mọi người lập tức ngây người.
Quan trọng hơn thịt?
Trong mắt thú nhân.
Đó gần như là điều không thể tưởng tượng.
Chỉ có Dạ Mặc đứng phía sau.
Ánh mắt hơi thay đổi.
Hắn hiểu.
Người bình thường có lẽ không nhận ra giá trị của đống đá này.
Nhưng nữ nhân trước mặt lại nhận ra ngay.
Càng ở gần.
Hắn càng phát hiện.
Ý Nhi khác hoàn toàn những nữ thú nhân hắn từng gặp.
Nàng không chỉ thông minh.
Mà còn biết rất nhiều thứ không ai biết.
"Nương."
Nhị Bảo kéo tay áo ta.
"Hửm?"
"Đá này ăn được không?"
"..."
"Không."
"Thật đáng tiếc."
Ta bật cười.
Tiểu tử này đúng là không cứu nổi.
Đến chiều.
Ta bắt đầu thử nghiệm.
Dùng đất sét.
Đá.
Than củi.
Dựng một lò nung đơn giản.
Đương nhiên hiện tại chưa thể luyện sắt.
Nhưng ít nhất có thể chuẩn bị.
Người Hắc Sơn nhìn ta bận rộn cả buổi.
Ai nấy đều tò mò.
Nhưng không ai dám quấy rầy.
Chỉ có Dạ Mặc đi tới.
"Luyện kim?"
Ta ngẩng đầu.
Có chút bất ngờ.
"Ngươi biết?"
Dạ Mặc gật đầu.
"Xà tộc có."
Lần này đến lượt ta ngây người.
Thú thế này vậy mà đã có luyện kim?
Dạ Mặc nhìn vẻ mặt của ta.
Khóe môi hơi cong lên.
"Lò của nàng sai."
Ta lập tức hứng thú.
"Sai chỗ nào?"
Sau đó.
Hai người ngồi xổm cạnh đống đất.
Bắt đầu thảo luận.
Một người đến từ hiện đại.
Một người đến từ thú thế.
Thế nhưng lại nói chuyện cực kỳ hợp.
Càng nói.
Ta càng kinh ngạc.
Dạ Mặc không chỉ mạnh.
Hắn còn rất thông minh.
Những thứ liên quan tới khoáng thạch và luyện kim hiểu hơn ta rất nhiều.
Mà hắn cũng kinh ngạc không kém.
Bởi vì rất nhiều ý tưởng của ta.
Ngay cả trưởng lão Xà tộc cũng chưa từng nghĩ tới.
Đến khi mặt trời sắp lặn.
Ta mới phát hiện.
Hai người đã nói chuyện gần cả buổi chiều.
"Nương."
Một giọng nói u oán vang lên.
Ta quay đầu.
Nhị Bảo đang ngồi trên tảng đá.
Hai má phồng lên.
Nhìn cực kỳ bất mãn.
"Sao vậy?"
"Người nói chuyện với phụ thân lâu quá."
"..."
"Con đói."
Ta bật cười.
Lại là đói.
Dạ Mặc đứng bên cạnh.
Lần đầu tiên chủ động xoa đầu con trai.
"Đi ăn."
Nhị Bảo lập tức vui vẻ.
Sau đó vừa đi được hai bước lại quay đầu.
Nhìn ta.
Rồi nhìn Dạ Mặc.
Ánh mắt đầy nghi ngờ.
"Nương."
"Hửm?"
"Người thật sự không định sinh thêm đệ đệ sao?"
Ta: "..."
Dạ Mặc: "..."
Toàn bộ trưởng lão Xà tộc phía xa đồng loạt quay mặt nhìn trời.
Bọn họ cảm thấy.
Tiểu thiếu chủ nhà mình rất có khả năng sẽ bị đánh.









Bình luận