Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 22
Chương 22
Sau khi Huyết Nha rời đi, bầu không khí trong khu đất nhỏ của chúng ta thay đổi hoàn toàn. Nếu trước đây mọi người bận rộn vì mùa đông, thì bây giờ, bọn họ bắt đầu cảm nhận được nguy hiểm. Ngay cả những thú nhân Hắc Sơn cũng nhận ra kẻ đeo mặt nạ đỏ kia không phải người bình thường. Một người có thể đứng đối diện Dạ Mặc mà vẫn ung dung cười nói, tuyệt đối không phải đối tượng bọn họ có thể chống lại.
Đêm hôm đó, các trưởng lão Xà tộc họp rất lâu. Tiếng tranh luận vang ra khỏi căn lều tạm dựng bên ngoài. Có người muốn đưa Đại Bảo và Nhị Bảo về Xà tộc ngay lập tức, có người muốn điều thêm chiến sĩ tới, cũng có người đề nghị trực tiếp phát động chiến tranh với Đọa Thú. Nhưng cuối cùng, tất cả đều vô ích bởi vì Dạ Mặc không đồng ý. Mà chỉ cần hắn không đồng ý, không ai có thể ép buộc.
Ta ngồi trước đống lửa khâu áo cho hai đứa nhỏ. Đại Bảo đang ngồi cạnh, còn Nhị Bảo thì nằm trên đùi ta ngủ khò khò, một tay vẫn ôm khúc thịt hun khói. Ta nhìn mà dở khóc dở cười. Đúng lúc ấy, Dạ Mặc từ ngoài đi vào. Hắn vừa họp xong, sắc mặt vẫn bình tĩnh như thường, nhưng ta nhận ra trong mắt hắn có thêm một tia mệt mỏi.
"Nương."
Đại Bảo đột nhiên đứng dậy: "Con muốn mạnh hơn."
Dạ Mặc nhìn nó: "Vì sao?"
Đại Bảo im lặng vài giây, sau đó quay đầu nhìn ta: "Nếu sau này có người muốn làm hại nương, con phải bảo vệ được."
Tim ta khẽ rung lên, Dạ Mặc cũng sững lại. Trong khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy ánh mắt hắn thay đổi, giống như đang nhìn thấy chính mình nhiều năm trước. Hồi lâu sau, Dạ Mặc mới đưa tay xoa đầu con trai. Động tác còn hơi cứng nhắc nhưng rất dịu dàng:
"Được. Từ ngày mai, ta sẽ dạy con."
Đại Bảo nghiêm túc gật đầu. Tiểu tử từ nhỏ đã như vậy, ít nói, nhưng một khi quyết định chuyện gì sẽ cực kỳ kiên định.
"Nương."
Một giọng ngái ngủ vang lên, Nhị Bảo mở mắt: "Hửm? Nếu huynh bảo vệ người, con làm gì?"
Ta bật cười: "Con muốn làm gì?"
Nhị Bảo suy nghĩ rất lâu, sau đó nghiêm túc đáp: "Con phụ trách ăn."
"..."
Dạ Mặc: "..."
Đại Bảo: "..."
Ta ôm trán, tiểu tử này thật sự không cứu nổi.
Sáng hôm sau, Dạ Mặc bắt đầu huấn luyện Đại Bảo. Lần này không còn là những bài tập đơn giản nữa, mà là chiến đấu thật sự. Ta đứng cách đó không xa nhìn, càng nhìn càng kinh ngạc. Đại Bảo trưởng thành nhanh đến mức đáng sợ. Chỉ mới vài tháng tuổi nhưng khả năng chiến đấu đã vượt xa rất nhiều chiến sĩ trưởng thành, huyết mạch Thần Thú quả nhiên không phải nói chơi.
Mà Dạ Mặc cũng không hề nương tay. Mỗi lần Đại Bảo bị đánh ngã, hắn đều chỉ nói một câu: "Đứng lên." Sau đó tiếp tục. Lần thứ nhất, Đại Bảo đứng lên. Lần thứ mười, nó vẫn đứng lên. Lần thứ năm mươi, nó tiếp tục đứng lên. Cho đến khi toàn thân đầy bùn đất, cho đến khi hai tay run rẩy, nó vẫn cắn răng chống đỡ. Ta nhìn mà đau lòng nhưng không ngăn cản, bởi vì ta biết thế giới này không an toàn, muốn sống thì phải đủ mạnh.
Mà cách đó không xa, Nhị Bảo cũng đang cố gắng. Rất cố gắng. Nó cố gắng... ăn. Một mình ngồi dưới bóng cây, ăn từ sáng tới trưa, ta thật sự không hiểu đống thịt đó rốt cuộc biến đi đâu.
"Nương."
"Hửm?"
"Con lớn chưa?"
Ta nhìn cái bụng tròn vo của nó: "Lớn rồi."
"Thật không?"
"Ừ."
Nhị Bảo lập tức vui vẻ: "Vậy con mạnh chưa?"
"..."
Ta suy nghĩ vài giây: "Ít nhất mạnh hơn hôm qua."
Nó lập tức hưng phấn: "Nương khen con."
Đại Bảo đi ngang qua, lạnh nhạt bổ sung: "Nàng đang dỗ ngươi."
"Huynh ghen tị."
"Không."
"Có."
"Không."
Hai tiểu tử lại bắt đầu cãi nhau. Ta bật cười, những ngày như vậy thật sự rất yên bình, đến mức khiến người ta quên mất Huyết Nha vẫn đang ở đâu đó ngoài kia. Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài lâu.
Buổi chiều hôm đó, một đội thú nhân xa lạ xuất hiện, khoảng hơn hai mươi người. Họ mặc da thú màu xám bạc, ai nấy đều cao lớn, khí tức mạnh mẽ. Tộc trưởng Hắc Sơn nhìn thấy bọn họ liền biến sắc:
"Thanh Lang tộc."
Ta hơi nhíu mày, lại một bộ lạc khác?
Người dẫn đầu là một nam nhân tóc xám, trên mặt có một vết sẹo dài, ánh mắt sắc bén như dao. Hắn nhìn khu đất của chúng ta, nhìn ao cá, nhìn hàng rào, nhìn thịt hun khói, cuối cùng dừng lại trên người ta:
"Ngươi là Ý Nhi?"
Ta gật đầu: "Đúng."
Nam nhân kia nhìn ta rất lâu, sau đó đột nhiên cúi đầu:
"Ta là Lang Nham, tộc trưởng Thanh Lang. Ta muốn giao dịch."
Ta hơi bất ngờ, không ngờ danh tiếng của nơi này đã truyền xa như vậy. Nhưng điều khiến ta chú ý hơn là ánh mắt hắn không giống người Linh Miêu, không có khinh thường, không có tham lam, chỉ có tò mò, giống như đang đánh giá một đối tác.
Ta hỏi: "Đổi gì?"
Lang Nham vung tay, phía sau lập tức có người mang lên rất nhiều thứ: da thú cao cấp, dược liệu quý, khoáng thạch, thậm chí còn có vài loại quả mà ta chưa từng thấy.
"Đổi muối. Đổi cách bảo quản thịt. Đổi cách đào ao."
Toàn bộ khu đất lập tức yên lặng, ngay cả tộc trưởng Hắc Sơn cũng căng thẳng bởi vì đây là lần đầu tiên có người từ bộ lạc khác tới học tập. Nếu thành công, mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn. Ta nhìn đống vật phẩm, lại nhìn Lang Nham, trong lòng dần hiện lên một ý nghĩ. Có lẽ, thứ ta xây dựng từ hai bàn tay trắng đã không còn chỉ là một nơi trú ẩn nhỏ nữa, mà đang dần trở thành trung tâm của rất nhiều bộ lạc. Một hạt giống, một hạt giống đủ để thay đổi cả vùng đất này.









Bình luận