Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 23
## Chương 23
Sự xuất hiện của Thanh Lang tộc giống như một hòn đá ném xuống mặt hồ vốn đã không còn yên tĩnh. Chỉ trong một buổi chiều, tin tức đã lan khắp khu vực quanh rừng sâu. Thanh Lang tộc là bộ lạc lớn hơn Hắc Sơn rất nhiều: chiến sĩ đông hơn, lãnh địa rộng hơn, sức chiến đấu cũng mạnh hơn. Nếu ngay cả bọn họ cũng chủ động tới tìm ta giao dịch, điều đó có nghĩa nơi này đã thực sự bước vào tầm mắt của các bộ lạc xung quanh.
Ta không lập tức đồng ý, cũng không từ chối, mà dẫn Lang Nham đi một vòng quanh khu đất. Hắn quan sát rất kỹ từ ao cá đến lò đất, từ hàng rào đến kho thịt, ánh mắt càng lúc càng kinh ngạc. Đến khi nhìn thấy khu đất nhỏ ta dùng để thử trồng rau, hắn rốt cuộc không nhịn được nữa:
"Đây là gì?"
"Thức ăn."
Lang Nham ngẩn người: "Thức ăn mọc từ đất?"
Ta bật cười: "Thịt cũng mọc từ đất, chỉ là mọc trên chân thú."
Lang Nham im lặng hồi lâu, cuối cùng phát hiện mình không phản bác được. Bởi vì... hình như đúng thật.
Buổi tối hôm đó, Thanh Lang tộc ở lại. Mọi người cùng ăn cơm bên đống lửa. Nhị Bảo đặc biệt vui vẻ, bởi vì nhiều người hơn đồng nghĩa với nhiều thịt hơn.
"Nương."
"Hửm?"
"Con thích Thanh Lang tộc."
"Vì sao?"
"Bọn họ mang nhiều đồ."
"..."
Ta bật cười, tiểu tử này đúng là một tiêu chuẩn sống: ai mang thịt, ai là người tốt; ai không có thịt, đó là người cần cố gắng hơn.
Đại Bảo bình tĩnh bổ sung: "Nó còn thích vì bọn họ không giành ăn với nó."
Nhị Bảo lập tức phản đối: "Con không ích kỷ."
"Ừ."
"Thật mà."
"Ừ."
"..."
Nhị Bảo tức đến phồng má. Ta nhìn hai đứa mà buồn cười. Đúng lúc ấy, Lang Nham ngồi đối diện bỗng mở miệng:
"Ý Nhi."
"Hửm?"
"Ta có một đề nghị."
Ta nhìn hắn: "Nói đi."
Lang Nham đặt xuống một tấm da thú, trên đó là bản đồ thô sơ với rất nhiều ký hiệu được vẽ bằng than. Hắn chỉ vào khu vực giữa: "Nơi này."
Ta nhìn theo, đó là vùng đất chúng ta đang ở. Sau đó hắn chỉ về phía bắc: "Là Thanh Lang." Phía tây: "Là Hắc Sơn." Phía nam: "Là Linh Miêu." Cuối cùng, hắn chỉ một vùng đất trống lớn ở giữa: "Nơi này vốn là vùng săn bắn chung, không thuộc bộ lạc nào."
Ta hơi hiểu ra: "Rồi sao?"
Lang Nham nhìn ta: "Ta muốn cùng ngươi xây chợ giao dịch."
Toàn bộ khu đất lập tức yên tĩnh, ngay cả tộc trưởng Hắc Sơn cũng mở to mắt. Ta không nói gì nhưng trong lòng đã nổi sóng. Chợ giao dịch, đó chính là điều ta đang nghĩ tới. Khi các bộ lạc bắt đầu trao đổi hàng hóa, khi muối, dược liệu, da thú, khoáng thạch đều có thể đổi cho nhau, sức mạnh của cả vùng sẽ tăng lên rất nhanh.
Lang Nham nhìn biểu cảm của ta, khóe môi hơi cong, hiển nhiên hắn biết ta hiểu: "Nếu thành công, không chỉ Thanh Lang, Hắc Sơn, Linh Miêu, thậm chí những bộ lạc xa hơn cũng sẽ tới."
Ta gõ nhẹ ngón tay lên đầu gối. Không thể phủ nhận, đây là đề nghị cực kỳ hấp dẫn nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm. Bởi vì càng nhiều người, càng dễ thu hút ánh mắt của Đọa Thú, cũng đồng nghĩa với việc bí mật của Đại Bảo và Nhị Bảo khó giữ hơn.
Ta vô thức nhìn về phía Dạ Mặc. Hắn vẫn ngồi đó, im lặng, nhưng ánh mắt lại đang nhìn ta. Không biết từ lúc nào, ta đã bắt đầu quen với việc nhìn hắn khi cần quyết định chuyện lớn. Mà điều đáng sợ là... hắn cũng quen với việc ta nhìn hắn.
"Nàng muốn làm thì làm."
Chỉ một câu đơn giản, bình tĩnh, nhưng khiến trái tim ta khẽ rung lên. Không phải vì lời nói, mà vì sự tin tưởng bên trong. Dạ Mặc chưa từng can thiệp vào quyết định của ta, cũng chưa từng ép ta phải nghe theo hắn. Hắn chỉ đứng phía sau, khi cần thì giúp, khi nguy hiểm thì chắn, giống như... một ngọn núi.
Ta lập tức dời mắt đi, không hiểu vì sao tai hơi nóng. Đúng lúc ấy:
"Nương."
Ta quay đầu, Nhị Bảo đang nhìn ta đầy nghi ngờ: "Hửm?"
"Người nóng à?"
"..."
"Tai đỏ rồi."
Toàn bộ mọi người lập tức quay đầu nhìn ta.
Ta: "..."
Dạ Mặc: "..."
Lang Nham suýt sặc canh.
Ta rất muốn nhét thịt vào miệng tiểu tử này ngay lập tức. Nhị Bảo nhìn Dạ Mặc, lại nhìn ta, sau đó gật gù: "Con hiểu rồi."
"Con không hiểu gì hết."
"Con hiểu."
"Không."
"Hiểu."
Đại Bảo bình tĩnh uống nước: "Nó ngốc."
"Huynh mới ngốc."
Cuộc cãi nhau quen thuộc lại bắt đầu, nhưng lần này không ai cảm thấy phiền, ngay cả Dạ Mặc cũng hơi cong khóe môi.
Đêm khuya, sau khi mọi người đã ngủ, ta một mình đi kiểm tra ao cá. Gió lạnh hơn trước rất nhiều, mùa đông thật sự sắp tới. Mặt nước phản chiếu ánh trăng, yên tĩnh và đẹp đến lạ. Ta đang suy nghĩ về chuyện chợ giao dịch thì phía sau bỗng truyền tới tiếng bước chân. Không cần quay đầu, ta cũng biết là ai.
Dạ Mặc đứng cạnh ta, một lúc lâu không nói gì, hai người cùng nhìn mặt nước: "Nàng thích nơi này?" hắn đột nhiên hỏi.
Ta gật đầu: "Ừ."
"Vì sao?"
Ta nhìn xa xa, nơi đó từng chỉ là một khu đất hoang, bây giờ lại có người, có lửa, có tiếng cười, có trẻ con chạy nhảy, có những thứ được chính tay ta xây dựng: "Vì đây là nhà."
Dạ Mặc khựng lại, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía khu đất sáng đèn phía xa. Nhà, một từ rất đơn giản nhưng lại xa lạ với hắn hơn bất cứ thứ gì. Hồi lâu sau, hắn mới chậm rãi mở miệng: "Ta chưa từng có."
Tim ta khẽ siết lại. Ta quay đầu nhìn hắn, lần đầu tiên, không phải Xà Vương, không phải thủ lĩnh, không phải huyết mạch Thần Thú, mà chỉ là một nam nhân cô độc—một người lớn lên mà không biết cảm giác có gia đình là gì.
Ta im lặng rất lâu, sau đó nhẹ giọng: "Vậy sau này sẽ có."
Dạ Mặc nhìn ta, ánh mắt sâu đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu. Trong khoảnh khắc ấy, không ai nói gì nữa, nhưng khoảng cách giữa hai người dường như lại gần hơn một chút.
Mà cách đó rất xa, trong bóng tối của vùng đất tuyết, Huyết Nha đang đứng trước một tế đàn cổ xưa. Máu đỏ chảy đầy mặt đất, một trận pháp khổng lồ dần sáng lên. Khóe môi hắn từ từ nhếch lên:
"Thời gian không còn nhiều."
"Huyết mạch Thần Thú..."
"Cuối cùng cũng sẽ thuộc về ta."
Một cơn gió lạnh thổi qua, ngọn lửa trên tế đàn chuyển sang màu đỏ máu, báo hiệu cơn bão thật sự sắp bắt đầu.









Bình luận