Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 24

## Chương 24

Ngày hôm sau, toàn bộ khu đất đều bận rộn hơn thường lệ. Tin tức về việc xây dựng chợ giao dịch đã lan ra ngoài khiến người Hắc Sơn phấn khởi, người Thanh Lang cũng phấn khởi, ngay cả vài thú nhân Linh Miêu trước đây còn ngập ngừng cũng bắt đầu lén tới giúp việc. Không phải vì bọn họ thích ta, mà vì lợi ích. Nhưng ta không để ý, trên đời này, lợi ích đôi khi còn đáng tin hơn cảm tình. Chỉ cần quy củ rõ ràng, lợi ích có thể kéo rất nhiều người đứng cùng một phía.

Buổi sáng, ta đang cùng A Mộc kiểm tra số muối tồn kho thì một tiếng hét đột nhiên vang lên từ phía ao cá:

"Nương!"

Ta giật mình, theo phản xạ lao ra ngoài. Kết quả vừa tới nơi đã thấy Nhị Bảo ngồi giữa ao, toàn thân ướt sũng, trên đầu còn đội một đám rong nước, trông giống hệt con cá thành tinh.

"Nương."

"Hửm?"

"Con bắt được cá lớn."

Ta nhìn xuống, một con cá bé bằng bàn tay đang quẫy đuôi trong tay nó: "..."

"Đây là cá lớn?"

"Với con cá này thì lớn."

Ta bật cười. Đại Bảo đứng trên bờ, khoanh tay: "Nó ngã xuống."

"Con không ngã."

"Ngã."

"Không."

"Ngã."

Nhị Bảo tức đến mức dựng cả tóc. Ta thật sự không hiểu, hai đứa này gặp nhau là phải cãi vài câu mới chịu. Đúng lúc ấy, Dạ Mặc từ phía sau đi tới, Nhị Bảo liền lập tức giơ con cá lên:

"Phụ thân."

"Hửm?"

"Con lợi hại không?"

Dạ Mặc nhìn con cá nhỏ, lại nhìn đứa con trai đang dính đầy bùn, sau đó cực kỳ nghiêm túc gật đầu: "Rất lợi hại."

Nhị Bảo lập tức vui vẻ. Đại Bảo nhìn phụ thân, lần đầu tiên lộ ra ánh mắt khó hiểu. Hiển nhiên nó không hiểu con cá bé như vậy thì lợi hại chỗ nào. Ta nhìn cảnh ấy mà muốn cười, xem ra vị Xà Vương nào đó đã học được cách làm cha, ít nhất hắn biết lúc nào nên cổ vũ con trai.

Buổi trưa, trong lúc mọi người đang ăn cơm, một đội thú nhân từ phương nam chạy tới, sắc mặt vô cùng hoảng hốt. Ta vừa nhìn đã nhận ra là người Linh Miêu, dẫn đầu chính là tộc trưởng Linh Miêu. Hắn chạy đến trước mặt ta, mồ hôi đầy đầu:

"Ý Nhi, cứu mạng."

Không khí lập tức thay đổi, ta đặt bát xuống: "Có chuyện gì?"

Tộc trưởng hít mạnh một hơi: "Thú triều."

Toàn bộ khu đất yên lặng, ngay cả tiếng nói chuyện cũng biến mất. Thú triều, hai chữ này ở thú thế gần như đồng nghĩa với tai họa.

Tộc trưởng Linh Miêu siết chặt nắm tay: "Một đàn Cuồng Giác Thú đang lao về phía bộ lạc, ít nhất hơn một trăm con."

Sắc mặt rất nhiều người lập tức trắng bệch. Cuồng Giác Thú nổi tiếng hung dữ, mỗi con nặng hơn ngàn cân, khi lao thành đàn có thể nghiền nát cả tường đá. Nếu thật sự có hơn một trăm con, bộ lạc Linh Miêu rất có thể sẽ bị san bằng.

Ta quay đầu nhìn Dạ Mặc, hắn hơi nhíu mày: "Không bình thường."

"Ừ." Ta cũng nghĩ vậy. Mùa đông chưa tới, Cuồng Giác Thú rất ít khi di chuyển theo đàn lớn, trừ khi có người cố tình xua đuổi chúng. Trong đầu ta lập tức hiện lên một cái tên: Huyết Nha. Chỉ là hiện tại không có bằng chứng.

Tộc trưởng Linh Miêu nhìn ta, ánh mắt đầy khẩn cầu: "Ý Nhi, ta biết trước đây bộ lạc có lỗi với ngươi, nhưng trong đó còn có rất nhiều trẻ con. Xin ngươi."

Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn hạ thấp tư thế đến vậy. Người từng đuổi nguyên chủ khỏi bộ lạc, bây giờ lại đứng trước mặt ta cầu cứu, cuộc đời thật sự rất kỳ lạ. Ta im lặng vài giây, trong đầu hiện lên rất nhiều ký ức: nguyên chủ bị chế giễu, bị xua đuổi, bị bỏ mặc. Nếu là trước đây, có lẽ ta sẽ mặc kệ. Nhưng hiện tại, ta không còn chỉ sống cho bản thân nữa.

Ta nhìn về phía khu đất sau lưng: ao cá, nhà kho, lò đất, người Hắc Sơn, người Thanh Lang, tất cả đều ở đây. Nếu hôm nay Linh Miêu bị tiêu diệt, ngày mai có thể là Hắc Sơn, ngày kia có thể là Thanh Lang. Môi hở răng lạnh, ta hiểu đạo lý này.

"Nương."

Nhị Bảo kéo tay áo ta: "Hửm? Nếu bọn họ chết hết, chúng ta sẽ thiếu người."

"..."

Ta nhìn tiểu tử, nó thật sự đang nghiêm túc.

Đại Bảo bình tĩnh bổ sung: "Thiếu người thì xây chợ chậm."

Ta: "..."

Hai đứa nhỏ này càng lúc càng giống ta. Không đúng, giống thương nhân hơn.

Cuối cùng ta đứng dậy, nhìn tộc trưởng Linh Miêu: "Ta có thể giúp."

Ánh mắt hắn lập tức sáng lên: "Thật sao?"

"Nhưng phải nghe lệnh."

"Được."

"Toàn bộ."

"Được."

Ta quay đầu nhìn mọi người: "Tập hợp."

Tiếng hô vang lên khắp khu đất. Người Hắc Sơn đứng dậy, người Thanh Lang đứng dậy, ngay cả các trưởng lão Xà tộc cũng nhìn sang. Dạ Mặc chậm rãi bước tới bên cạnh ta, không nói gì, nhưng chỉ cần hắn đứng đó, mọi người đều cảm thấy an tâm.

Ta nhìn về phía phương nam, nơi đàn Cuồng Giác Thú đang tới, khóe môi từ từ cong lên. Nếu đây thật sự là món quà Huyết Nha chuẩn bị, vậy ta sẽ nhận, sau đó đập ngược nó vào mặt hắn.

Mà cách đó rất xa, trên đỉnh núi phủ tuyết, Huyết Nha đang nhìn về phía nam, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai:

"Ta muốn xem thử, một nữ nhân yếu đuối có thể cứu được bao nhiêu người."

Nhưng hắn không biết, người đáng sợ nhất đôi khi không phải cường giả mạnh nhất, mà là một nữ nhân đã quyết định bảo vệ gia đình mình bằng mọi giá.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...