Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 29

Chương 29

Tin Thanh Lang bị tập kích khiến cả khu đất rơi vào hỗn loạn.

Lang Nham gần như lao tới bên cạnh chiến sĩ bị thương kia ngay khi hắn ngã xuống. Nam nhân cao lớn luôn bình tĩnh như đá núi ấy lần đầu tiên lộ ra vẻ hoảng loạn không che giấu nổi. Hắn đỡ lấy thuộc hạ, bàn tay đầy máu, khớp ngón tay siết đến trắng bệch. Ta lập tức quỳ xuống kiểm tra. Vết thương rất nặng. Bụng bị rạch một đường dài, vai trái gần như bị xé nát, trên da còn có những vệt đen kỳ dị lan ra như rễ cây. Không phải độc bình thường. Khí tức âm lãnh bám trong vết thương, khiến máu chảy ra có màu đen đỏ.

"Đưa vào lều thuốc."

Ta vừa nói, A Mộc đã lập tức chạy đi chuẩn bị nước nóng và lá thuốc. Sau nhiều ngày đi theo ta học chữa trị, nàng đã hiểu mỗi khi có người bị thương nặng thì việc đầu tiên là gì. Người Hắc Sơn cũng tự động tản ra. Có người đốt thêm đuốc. Có người mang da thú sạch. Có người kéo trẻ nhỏ về phía trong. Chỉ một thời gian ngắn, khu đất nhỏ này đã không còn là đám người rời rạc hoảng loạn như trước. Ít nhất khi tai họa tới, bọn họ biết mình nên làm gì.

Dạ Mặc đứng bên cạnh ta, sắc mặt lạnh đến đáng sợ. Hắn nhìn vết đen trên da chiến sĩ Thanh Lang, ánh mắt tối đi.

"Là Huyết Chướng."

Ta vừa dùng nước nóng lau máu vừa hỏi.

"Là gì?"

"Độc của Đọa Thú."

Ta cau mày.

"Độc sống?"

Dạ Mặc nhìn ta.

"Ừ. Nó ăn huyết khí."

Ta hiểu ngay vì sao vết thương lại lan nhanh như vậy. Nếu để mặc, thứ độc này sẽ không chỉ khiến vết thương thối rữa mà còn hút cạn sinh lực người bị trúng. Ta cắt lớp da thú dính máu ra, lấy dao xương đã hơ lửa rạch nhẹ phần mô nhiễm đen. Chiến sĩ kia dù hôn mê vẫn đau đến co giật. Lang Nham đứng ở cửa lều, đôi mắt đỏ ngầu.

"Cứu hắn."

Ta không ngẩng đầu.

"Ta đang cứu."

Giọng Lang Nham khàn đi.

"Hắn là đệ đệ ta."

Tay ta khựng lại rất nhẹ. Ta không biết chuyện này. Nhưng lúc này biết hay không cũng chẳng thay đổi điều gì. Trước mặt ta không phải đệ đệ của ai, cũng không phải chiến sĩ của bộ lạc nào. Hắn chỉ là một người đang cố sống.

"Muốn hắn sống thì đừng làm phiền ta."

Lang Nham lập tức im lặng.

Ta dùng nước muối rửa vết thương, sau đó nghiền lá thanh tâm, rễ cỏ bạc và một loại lá có mùi cay nồng mà nguyên chủ từng dùng để đuổi độc rắn. Nhưng Huyết Chướng không giống bất kỳ loại độc nào ta từng biết. Thuốc đắp lên chỉ làm vết đen chậm lại, không thể ngăn hoàn toàn. Ta nhìn màu đen vẫn đang lan dần về phía ngực, lòng trầm xuống. Nếu độc vào tim, hắn chắc chắn chết.

Đúng lúc ấy, Kim Bảo đang nằm trên đầu Nhị Bảo bỗng ngẩng lên.

"Ngao."

Nhị Bảo lập tức nhìn nó.

"Sao?"

Kim Bảo nhảy xuống đất, lạch bạch bò tới bên cạnh chiến sĩ bị thương, cái mũi nhỏ ngửi ngửi vết đen. Sau đó nó há miệng. Một luồng lửa vàng cực nhỏ phun ra, nhẹ đến mức giống ánh nến. Lửa chạm vào vết đen, thứ khí đen lập tức co lại như gặp thiên địch.

Ta sững người.

Dạ Mặc cũng hơi nheo mắt.

"Long hỏa có thể đốt Huyết Chướng."

Ta lập tức nói.

"Kim Bảo, đừng đốt mạnh. Chỉ đốt chỗ đen."

Kim Bảo nghiêng đầu nhìn ta, rồi nhìn Nhị Bảo.

Nhị Bảo lập tức chống nạnh.

"Kim Bảo, nghe nương."

"Ngao."

Con rồng nhỏ ngoan ngoãn phun lửa từng chút một. Ta phối hợp cắt bỏ phần thịt hoại tử, rửa sạch, đắp thuốc, băng lại. Quá trình kéo dài gần một canh giờ. Đến khi vết đen cuối cùng biến mất, lưng ta đã ướt đẫm mồ hôi. Chiến sĩ kia vẫn còn hôn mê, nhưng hơi thở đã ổn định hơn. Lang Nham bước tới, nhìn đệ đệ mình, bàn tay run lên rất nhẹ.

"Qua được chưa?"

Ta thở ra.

"Đêm nay không sốt cao thì có thể sống."

Lang Nham cúi đầu thật sâu.

"Ta nợ ngươi một mạng."

Ta ngồi bệt xuống ghế đá, mệt đến mức muốn ngất.

"Đừng nợ. Sau này trả bằng người và vật tư."

Lang Nham sững lại, rồi bật cười khàn.

"Được."

Nhị Bảo lập tức ôm Kim Bảo lên, vẻ mặt cực kỳ kiêu ngạo.

"Nương, Kim Bảo lợi hại không?"

Ta gật đầu thật lòng.

"Lợi hại."

Nó lập tức đưa Kim Bảo lên cao.

"Vậy Kim Bảo được ăn thêm thịt không?"

Ta biết ngay mà.

Kim Bảo cũng lập tức sáng mắt.

"Ngao!"

Ta ôm trán.

"Mỗi đứa thêm một miếng."

Nhị Bảo vui đến mức suýt nhảy lên.

"Kim Bảo, chúng ta lập công rồi."

Kim Bảo vui vẻ lắc đuôi.

Đại Bảo đứng bên cạnh nhìn một người một rồng, khóe môi hiếm khi cong lên rất nhẹ. Nhưng rất nhanh, nó lại quay đầu nhìn về phía rừng sâu. Vết thương của nó tuy đã khá hơn, nhưng sắc mặt vẫn còn hơi trắng. Ta vừa định bảo nó đi nghỉ, nó đã mở miệng trước.

"Nương, Thanh Lang không chỉ bị tập kích."

Ta cau mày.

"Con cảm thấy gì?"

"Máu."

Giọng Đại Bảo rất thấp.

"Rất nhiều máu."

Lang Nham lập tức siết chặt nắm tay.

Ta nhìn Dạ Mặc.

Hắn trầm giọng.

"Ta đi."

Lang Nham lập tức nói.

"Ta cũng đi."

"Ngươi ở lại."

Dạ Mặc lạnh nhạt.

Lang Nham nhíu mày.

"Đó là bộ lạc của ta."

"Cho nên ngươi càng phải sống."

Câu này khiến Lang Nham nghẹn lại. Ta biết Dạ Mặc nói đúng. Nếu Thanh Lang thật sự bị tập kích nặng, Lang Nham là tộc trưởng, hắn không thể chết trên đường vì kích động. Nhưng ta cũng biết, bắt hắn ở lại chờ tin chẳng khác nào dùng dao cùn cắt tim.

Ta đứng dậy.

"Ta đi."

Tất cả đều quay đầu nhìn ta.

Dạ Mặc nhíu mày.

"Không được."

Ta bình tĩnh nhìn hắn.

"Ngươi biết cứu người sao?"

Hắn im lặng.

"Ngươi biết xử lý Huyết Chướng sao?"

Tiếp tục im lặng.

"Kim Bảo nghe Nhị Bảo, Nhị Bảo nghe ta. Nếu Thanh Lang còn người sống trúng độc, không có ta và Kim Bảo, bọn họ sẽ chết."

Dạ Mặc nhìn ta rất lâu.

Ánh mắt sâu nặng.

Ta biết hắn lo.

Nhưng lúc này không phải thời điểm mềm lòng.

Ta bước tới trước mặt hắn, hạ giọng.

"Dạ Mặc, ta không phải cái bóng cần ngươi giấu phía sau."

"Ta biết."

"Vậy để ta đi."

Hắn nhìn ta, hồi lâu sau mới thở ra một hơi rất nhẹ.

"Ta đi cùng nàng."

Ta gật đầu.

Đây là nhượng bộ cuối cùng của hắn.

Một khắc sau, đội cứu viện được lập ra. Dạ Mặc dẫn đầu, ta, Nhị Bảo, Kim Bảo, Lang Nham và mười chiến sĩ Thanh Lang đi theo. Đại Bảo cũng muốn đi, nhưng bị ta ấn lại trên giường.

"Nương."

"Không bàn."

"Con có thể chiến đấu."

"Con có thể nằm nghỉ."

Đại Bảo im lặng nhìn ta.

Ta nghiêm mặt.

"Đại Bảo, nếu con thật sự muốn bảo vệ nương, trước tiên học cách dưỡng thương cho tốt."

Tiểu tử mím môi.

Rất lâu sau mới gật đầu.

"Con nghe nương."

Nhị Bảo chạy tới ôm huynh trưởng.

"Huynh yên tâm, con sẽ bảo vệ nương."

Đại Bảo nhìn nó.

"Đừng chạy loạn."

"Con biết."

"Đừng ăn bậy."

"..."

"Đừng nhặt đồ lạ."

Nhị Bảo lập tức ôm chặt Kim Bảo.

"Kim Bảo không phải đồ lạ."

Đại Bảo thở dài.

Giống hệt một lão phụ thân mệt mỏi.

Ta vừa đau lòng vừa buồn cười.

Trước khi đi, ta giao khu đất lại cho tộc trưởng Hắc Sơn và các trưởng lão Xà tộc. Tộc trưởng Linh Miêu cũng chủ động xin ở lại hỗ trợ canh phòng. Có lẽ sau trận thú triều, hắn đã thật sự nhận ra rằng nếu nơi này sụp đổ, tất cả bộ lạc xung quanh đều không có tương lai.

Chúng ta xuất phát trong đêm.

Rừng sâu tối đen như mực.

Gió lạnh quất vào mặt đau rát.

Dạ Mặc đi phía trước, khí tức của hắn khiến thú hoang không dám tới gần. Nhị Bảo ôm Kim Bảo ngồi trên lưng Lang Nham, lần đầu tiên không líu ríu đòi ăn. Nó nhìn về phía trước, đôi mắt vàng kim hiếm khi nghiêm túc.

Ta đi bên cạnh Dạ Mặc.

Một lúc lâu không ai nói gì.

Cuối cùng hắn mở miệng.

"Nàng sợ không?"

Ta nhìn con đường tối trước mặt.

Nghĩ tới Thanh Lang có thể đã đầy máu.

Nghĩ tới Huyết Nha đang từng bước ép tới.

Nghĩ tới hai đứa con còn quá nhỏ nhưng đã bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm này.

Ta thành thật gật đầu.

"Sợ."

Dạ Mặc quay đầu nhìn ta.

Ta khẽ cười.

"Nhưng sợ không có nghĩa là lùi."

"Người làm mẹ mà lùi, con sẽ không còn đường chạy."

Ánh mắt Dạ Mặc khẽ động.

Hắn không nói thêm.

Chỉ lặng lẽ đi gần ta hơn một chút.

Gần đến mức khi gió lạnh thổi tới, phần lớn đều bị thân hình cao lớn của hắn chắn lại.

Đến gần rạng sáng, chúng ta cuối cùng cũng tới rìa lãnh địa Thanh Lang.

Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tất cả dừng bước.

Lửa.

Khắp nơi đều là lửa.

Những căn lều da thú bị đốt cháy đen.

Máu chảy trên mặt đất.

Tiếng khóc yếu ớt từ trong đống đổ nát truyền ra.

Lang Nham đứng chết lặng.

Đôi mắt đỏ lên trong nháy mắt.

Ta siết chặt túi thuốc bên hông, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

Huyết Nha không chỉ muốn giết người.

Hắn đang cảnh cáo chúng ta.

Nếu dám giữ Kim Long và huyết mạch Thần Thú.

Tất cả những người đứng cạnh ta.

Đều sẽ trở thành mục tiêu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...