Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 3
Chương 3
Ta kéo con thú giống lợn rừng kia về đến cửa hang thì trời đã sắp tối hẳn. Thật ra nói là kéo cũng không đúng, bởi vì phần lớn thời gian là ta vừa kéo vừa bò, vừa bò vừa thở, thở đến mức cổ họng khô rát như bị nhét một nắm cát nóng. Con thú này nặng hơn ta tưởng rất nhiều, lớp da dày, bốn chân chắc khỏe, hai chiếc răng nanh cong nhọn còn dính bùn đất. Nếu không phải nó tự rơi vào bẫy rồi bị cọc gỗ đâm trúng bụng, với tình trạng thân thể hiện tại của ta, đừng nói săn nó, chỉ cần nó hắt hơi một cái thôi cũng đủ tiễn ta về gặp tổ tiên nguyên chủ.
Hai quả trứng được ta buộc trước ngực bằng dây leo và da thú cũ. Ban đầu ta định để chúng trong hang cho an toàn, nhưng vừa quay lưng đi được ba bước, quả trứng trắng đã lăn theo ra ngoài, còn quả trứng đen thì trực tiếp chắn ngang lối đi, giống như hai vị tiểu tổ tông đang dùng hành động nói cho ta biết, muốn bỏ con ở nhà là không có cửa. Cuối cùng ta chỉ có thể cắn răng buộc chúng theo người. Một đường kéo thịt về, ta mệt đến hai chân mềm nhũn, còn hai quả trứng thì yên lặng áp vào ngực ta, thỉnh thoảng truyền đến một chút hơi ấm rất nhẹ.
"Nương, nương có mệt không?"
Giọng Nhị Bảo vang lên trong đầu ta, mềm mềm non nớt, lại mang theo chút áy náy.
Ta cúi đầu nhìn quả trứng trắng, khóe miệng giật giật.
"Con nói xem? Một mình nương kéo một con thú nặng như đá, trước ngực còn treo thêm hai quả trứng lớn, nếu không mệt thì nương không phải người, nương là thần thú xuống phàm độ kiếp."
Quả trứng trắng rung lên rất nhẹ, giọng nói lập tức trở nên nhỏ xíu.
"Vậy sau này con nở ra rồi, con kéo giúp nương."
Ta còn chưa kịp cảm động, Đại Bảo đã lạnh nhạt chen vào.
"Nó kéo không nổi."
Nhị Bảo lập tức không phục.
"Con kéo nổi!"
Đại Bảo bình tĩnh nói.
"Con còn chưa nở."
Nhị Bảo im bặt.
Ta suýt cười đến ngã xuống đất. Rõ ràng hai đứa nhỏ vẫn còn là trứng, vậy mà đã biết cãi nhau rồi. Một đứa lạnh như băng, một đứa ngốc đến đáng yêu. Ta bỗng thấy con đường sinh tồn u ám trước mắt cũng không còn quá đáng sợ nữa. Ít nhất sau này dù nghèo, nhà ta cũng không thiếu tiếng cười.
Kéo được con thú vào hang, ta lập tức đóng cửa hang tạm bằng mấy cành cây lớn. Nói là cửa, thật ra chỉ là một đống nhánh khô chồng lên nhau, chống được gió chứ không chống được thú dữ. Nhưng đêm nay có mùi máu, nếu không che chắn một chút, rất có thể sẽ dẫn thứ gì đó đến. Ta không dám lơ là. Thế giới này không phải rừng du lịch ở hiện đại, không có đội cứu hộ, không có thuốc kháng sinh, càng không có ai gọi số khẩn cấp giúp ta. Ở đây, một vết thương nhỏ nhiễm trùng cũng có thể lấy mạng người.
Ta nhóm lửa lớn hơn, đặt hai quả trứng vào ổ cỏ khô cách lửa một khoảng vừa đủ. Sau đó cầm con dao đá thô ráp nguyên chủ để lại, bắt đầu xử lý con thú. Dao đá cùn đến mức khiến ta muốn chửi trời. Cắt một đường da thú mà như đang mài đá. Ta mất rất lâu mới rạch được lớp bụng, máu nóng chảy ra, mùi tanh nồng lập tức tràn khắp hang. Ta nín thở, dùng tro bếp phủ lên chỗ máu đổ để giảm mùi, rồi lấy lá lớn hứng phần nội tạng có thể dùng được. Gan, tim, mỡ, ruột, xương, da, không thứ gì được lãng phí. Ở nơi này, lãng phí thức ăn chính là tự đào mộ cho mình.
"Nương, thơm quá."
Ta vừa móc gan thú ra, giọng Nhị Bảo đã vang lên đầy mong chờ.
Ta cúi đầu nhìn quả trứng trắng.
"Đây là mùi máu, không phải mùi thơm."
Nhị Bảo im lặng một lát rồi nghiêm túc nói.
"Với con thì thơm."
Ta nghẹn lời.
Đại Bảo lại nói rất bình tĩnh.
"Huyết mạch của chúng con cần thịt."
Ta khựng tay. Câu này khiến ta lập tức tỉnh táo. Đúng vậy, chúng không phải trẻ con loài người. Chúng là thú nhân Xà tộc, hơn nữa có lẽ còn là huyết mạch rất mạnh. Nếu chỉ dựa vào quả dại và củ rừng, đừng nói nuôi ta, ngay cả hai đứa nhỏ trong trứng cũng không đủ. Cơ thể này đã rất yếu sau khi sinh, nếu không bổ sung thịt và muối, sớm muộn cũng suy kiệt. Ta nhìn đống thịt trước mặt, trong đầu nhanh chóng tính toán. Một phần nướng ăn ngay, một phần hun khói, mỡ giữ lại, xương hầm canh, da thuộc tạm làm chăn hoặc túi chứa đồ. Ruột nếu rửa sạch có thể làm dây buộc hoặc vỏ chứa, nhưng hiện tại ta chưa có đủ nước và muối để xử lý kỹ, đành chôn xa hang trước.
Ta cắt một miếng gan nhỏ, dùng cành cây xiên qua nướng trên lửa. Gan thú rất nhanh chín, bề mặt xém vàng, mỡ nhỏ xuống than phát ra tiếng xèo xèo. Mùi thơm thật sự bắt đầu lan ra. Bụng ta réo vang, nước bọt gần như trào ra. Ta chưa từng nghĩ có một ngày chỉ một miếng gan nướng không muối không gia vị cũng có thể khiến ta cảm động đến vậy.
Ta thổi nguội rồi cắn một miếng.
Nóng.
Tanh.
Nhưng ngon.
Ngon đến mức ta muốn khóc.
Đời người có lúc không cần sơn hào hải vị, chỉ cần một miếng thịt nóng khi sắp chết đói cũng đủ khiến linh hồn sống lại.
"Nương, con cũng muốn ăn."
Nhị Bảo đáng thương gọi ta.
Ta cúi đầu nhìn quả trứng trắng, lại nhìn miếng gan trong tay, nhất thời thật sự không biết phải làm sao.
"Con còn ở trong trứng, nương nhét vào đâu cho con ăn?"
Quả trứng trắng yên lặng một lát, sau đó lăn tới sát tay ta, vỏ trứng nhẹ nhàng cọ vào mu bàn tay dính mỡ.
Ngay khoảnh khắc ấy, ta cảm giác một tia nhiệt rất nhỏ từ miếng gan truyền vào quả trứng. Miếng gan trong tay ta không hề biến mất, nhưng màu sắc hơi nhạt đi một chút, giống như tinh khí bên trong bị hút đi.
Ta trợn mắt.
"Các con có thể hấp thu tinh khí thức ăn?"
Đại Bảo đáp.
"Có thể. Nhưng không nhiều."
Nhị Bảo lập tức vui vẻ nói.
"Nương, con ăn được rồi!"
Ta nhìn hai quả trứng, lại nhìn miếng gan, sau đó nghiêm túc đặt miếng gan nướng giữa hai quả trứng.
"Được, mỗi đứa một chút. Không được tranh."
Quả trứng trắng lập tức lăn gần hơn. Quả trứng đen cũng yên lặng dịch tới. Hai quả trứng kẹp miếng gan ở giữa, nhìn qua giống như hai tiểu yêu quái đang ngồi ăn cơm. Ta ngồi bên cạnh, ôm đầu gối nhìn chúng, bỗng thấy cảnh tượng này vừa kỳ dị vừa ấm áp. Nếu có người ở thế giới cũ nhìn thấy, chắc chắn sẽ đưa ta đi kiểm tra thần kinh. Nhưng ở đây, đây là gia đình duy nhất của ta.
Sau khi ăn được nửa miếng gan và một ít thịt nướng, cơ thể ta cuối cùng có chút sức lực. Ta không dám ăn quá nhiều ngay. Người đói lâu nếu đột ngột ăn quá no rất dễ đau bụng hoặc nôn mửa. Ta chỉ ăn từng chút, uống thêm nước nóng nấu với vài lát củ rừng, rồi bắt đầu làm giá hun thịt. Ta chặt cành cây thành từng đoạn, cắm bốn cọc quanh đống lửa, gác những thanh ngang lên, phía dưới đốt lửa nhỏ nhiều khói. Thịt cắt thành miếng mỏng treo lên trên, vừa hong khô vừa hun khói. Không có muối thì không bảo quản lâu được, nhưng ít nhất cũng giữ được vài ngày.
Làm xong tất cả, trời đã tối đen. Ngoài rừng truyền đến tiếng thú tru dài từng hồi. Ta ngồi cạnh lửa, tay cầm giáo gỗ, lưng dựa vào vách đá lạnh. Mệt đến mí mắt muốn sụp xuống, nhưng không dám ngủ sâu. Mùi thịt có thể thu hút thú dữ, đêm nay nhất định không yên ổn.
Quả trứng đen lăn đến bên chân ta.
"Nương ngủ đi."
Ta lắc đầu.
"Không được. Ngoài kia có thú."
Đại Bảo im lặng rất lâu.
"Con canh."
Ta bật cười, đưa tay gõ nhẹ lên vỏ trứng.
"Con còn là quả trứng mà đã đòi canh đêm cho nương?"
Giọng Đại Bảo vẫn bình tĩnh.
"Con là con trai trưởng."
Lòng ta chợt mềm nhũn. Một quả trứng còn chưa nứt vỏ lại nghiêm túc nói mình là con trai trưởng, nói muốn canh đêm cho nương. Nếu không phải hoàn cảnh quá thê thảm, ta thật sự muốn ôm nó cười thật lâu. Nhưng cười rồi, mũi ta lại cay. Ở thế giới này, không ai từng bảo vệ nguyên chủ. Nàng sống hai mươi năm, bị đẩy qua đẩy lại như một thứ phiền phức. Đến chết cũng chỉ có hai quả trứng nằm bên cạnh. Bây giờ ta thay nàng sống tiếp, vậy thì những gì nàng chưa từng có, ta sẽ thay nàng giữ lấy.
Ta vuốt nhẹ quả trứng đen.
"Đại Bảo, con còn nhỏ. Chuyện bảo vệ gia đình không phải chỉ là cắn răng đứng trước mặt người khác. Có lúc sống sót mới là bảo vệ. Con phải nhớ, không có mạng thì không còn gì cả."
Quả trứng đen yên lặng.
Một lát sau, nó khẽ đáp.
"Con nhớ rồi."
Quả trứng trắng cũng vội vàng chen vào.
"Con cũng nhớ! Có mạng mới được ăn thịt!"
Ta nhắm mắt hít sâu.
"Nhị Bảo, con đúng là rất biết phá hỏng không khí."
Nó vui vẻ rung lên.
"Nương, vậy con nói đúng không?"
Ta bất lực.
"Đúng. Rất đúng. Đúng đến mức nương không phản bác được."
Nửa đêm, điều ta lo lắng quả nhiên xảy ra. Bên ngoài hang vang lên tiếng bước chân rất nhẹ. Không phải một con. Ít nhất ba đến bốn con. Tiếng móng vuốt giẫm lên lá khô gần như bị gió che lấp, nhưng ta vẫn nghe thấy. Ta lập tức mở mắt, dập bớt lửa sáng, chỉ giữ than đỏ âm ỉ. Trong bóng tối, ta cầm chặt giáo gỗ, tim đập nhanh đến mức tai ù đi.
Một cái bóng thấp thoáng ngoài cửa hang.
Mắt xanh lục.
Răng nanh trắng nhởn.
Là sói.
Không, không hẳn là sói. Chúng lớn hơn sói bình thường rất nhiều, vai cao gần đến ngực ta, lông xám bết lại, nước dãi nhỏ xuống đất. Chúng bị mùi máu thu hút tới. Cành cây chắn cửa bị một con trong số đó dùng đầu húc nhẹ. Những cành khô rung lên, phát ra tiếng rắc rắc.
Ta nuốt nước bọt. Với sức hiện tại, chính diện đánh nhau là tự sát. Ta chỉ có một cây giáo, một đống lửa, hai quả trứng và một thân thể yếu ớt. Nhưng hang này có ưu thế. Cửa hẹp. Chúng không thể cùng lúc lao vào quá nhiều. Ta nhanh chóng kéo mấy miếng thịt treo cao hơn, rồi lấy cành cháy dở châm vào bó cỏ khô đã chuẩn bị. Lửa bùng lên, ánh sáng đỏ rực hắt ra cửa hang.
Con sói đầu tiên lùi lại một bước, nhưng không bỏ đi.
Ta giơ bó lửa lên.
"Cút!"
Giọng ta khàn đặc, nhưng rất lớn.
Bầy sói gầm gừ. Một con khác vòng sang bên cạnh, định chui qua khe đá thấp. Ta lập tức ném bó lửa về phía nó. Lửa rơi xuống đất, tia lửa bắn tung tóe. Con sói rít lên lùi lại. Nhưng con đầu đàn bỗng lao tới, húc mạnh vào đống cành chắn cửa.
Rầm!
Cửa chắn sụp một nửa.
Ta cắn răng đâm giáo ra.
Mũi giáo gỗ đâm trúng vai nó, nhưng không sâu. Nó gầm lên, móng vuốt quét qua cánh tay ta. Đau rát lập tức bùng lên. Máu chảy xuống cổ tay. Ta lùi lại hai bước, suýt vấp ngã.
"Nương!"
Hai giọng nói đồng thời vang lên.
Ta nghiến răng.
"Đừng ra đây!"
Quả trứng trắng run dữ dội. Quả trứng đen thì đột nhiên sáng lên. Hoa văn vàng kim trên vỏ trứng bùng phát, một luồng uy áp lạnh lẽo quét qua hang động. Bầy sói bên ngoài khựng lại, rõ ràng sợ hãi. Nhưng có lẽ mùi thịt và máu khiến chúng không cam lòng bỏ đi. Con đầu đàn nhe răng, tiếp tục ép tới.
Trong khoảnh khắc ấy, ta biết nếu chỉ dựa vào uy áp của hai đứa nhỏ thì không đủ. Chúng còn chưa nở, sức mạnh chỉ là bản năng, không thể kéo dài. Ta nhìn đống than đỏ, nhìn mỡ thú vừa để trong lá lớn, trong đầu lóe lên một ý nghĩ. Ta lập tức hất mỡ thú vào than, ngọn lửa bùng cao. Sau đó ta nhặt một đoạn xương dính mỡ cháy đỏ, dùng hết sức ném thẳng vào mặt con sói đầu đàn.
Xèo!
Mỡ nóng bắn lên mắt nó.
Con sói rú thảm, điên cuồng lùi lại, va vào hai con phía sau. Ta không bỏ lỡ cơ hội, cầm giáo lao tới đâm thẳng vào cổ nó. Lần này mũi giáo xuyên qua vùng mềm dưới hàm. Máu phun ra nóng hổi, bắn lên mặt ta. Con sói giãy giụa vài cái rồi đổ xuống trước cửa hang.
Mấy con còn lại thấy đầu đàn ngã xuống, lại bị uy áp từ hai quả trứng ép tới, cuối cùng cụp đuôi chạy vào rừng.
Ta đứng nguyên tại chỗ, hai tay run bần bật. Mãi đến khi tiếng bước chân biến mất hoàn toàn, cây giáo trong tay mới rơi xuống đất. Cả người ta mềm nhũn, ngồi phịch xuống bên cạnh xác sói. Cánh tay đau đến tê dại, máu vẫn chảy. Ta kéo một mảnh vải cũ buộc chặt vết thương, rồi run rẩy bật cười.
Sống rồi.
Lại sống qua một đêm.
Quả trứng trắng lăn tới bên chân ta, giọng nói đã nghẹn lại.
"Nương đau không?"
Ta cúi đầu nhìn nó, trong lòng bỗng mềm đến không chịu nổi.
"Đau."
Quả trứng trắng lập tức run lên.
Ta lại cười.
"Nhưng không sao. Đau nghĩa là nương còn sống."
Đại Bảo lăn đến bên cạnh, giọng lạnh lùng lần đầu tiên có chút run.
"Con sẽ lớn nhanh."
Ta đưa tay ôm cả hai quả trứng vào lòng, mặc cho máu trên tay dính lên vỏ trứng.
"Không cần vội. Các con cứ từ từ lớn. Trước khi các con phá vỏ, nương sẽ chống đỡ."
Ngoài cửa hang, xác sói còn nằm đó. Trong hang, lửa lại cháy lên. Ta ôm hai quả trứng, lưng dựa vào vách đá, nhìn màn đêm đen đặc ngoài kia. Ta biết những ngày sau này sẽ còn khó hơn. Mùa đông sắp tới, thức ăn thiếu, muối không có, hang động không an toàn, thân thể này còn yếu, trên mặt còn vết bớt độc xấu xí khiến cả bộ lạc ghét bỏ. Nhưng kỳ lạ là ta không còn tuyệt vọng như ngày đầu tỉnh lại nữa.
Bởi vì ta đã hiểu một chuyện.
Người sống trên đời không phải vì không sợ chết mà có thể đi tiếp.
Mà là vì sau lưng có thứ khiến nàng không thể ngã xuống.
Ta cúi đầu, hôn nhẹ lên hai quả trứng.
"Đại Bảo, Nhị Bảo."
"Hả nương?"
"Con nghe."
Ta nhìn ánh lửa nhảy múa trong hang, khẽ nói.
"Sau này dù ai nói các con là quái vật, các con cũng phải nhớ, các con là bảo bối của nương."
Hai quả trứng im lặng rất lâu.
Sau đó, hai giọng nói non nớt cùng vang lên trong đầu ta.
"Nương cũng là bảo bối của chúng con."









Bình luận