Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 30
## Chương 30
Khung cảnh trước mắt khiến tất cả mọi người lặng đi. Lửa đã gần tắt, nhưng những cột khói đen vẫn bốc lên từ khắp nơi trong lãnh địa Thanh Lang. Mùi máu tanh hòa cùng mùi cháy khét khiến người ta buồn nôn. Những căn lều da thú bị đốt thành tro, hàng rào phòng thủ bị phá nát, khắp mặt đất là dấu vết chiến đấu.
Lang Nham đứng bất động, đôi mắt đỏ ngầu nhìn quê hương mình, bàn tay siết chặt đến bật máu. Ta hiểu cảm giác ấy—giống như tận mắt nhìn thấy nhà mình bị người khác hủy hoại, không thể ngăn, không thể cứu, chỉ có thể bất lực nhìn.
Một lát sau, Lang Nham đột nhiên lao đi, giọng hắn khàn đặc không còn vẻ bình tĩnh thường ngày, chỉ còn lại tuyệt vọng:
"Người đâu! Người còn sống đâu!"
Những chiến sĩ Thanh Lang phía sau cũng tản ra, điên cuồng tìm kiếm người thân. Tiếng gọi vang lên khắp nơi khiến lòng người nặng trĩu.
Ta hít sâu một hơi: "Nếu còn người sống phải cứu ngay."
A Mộc không đi cùng, cho nên hiện tại chỉ có mình ta hiểu cách xử lý vết thương. Ta lập tức dẫn người chia nhau tìm kiếm. Rất nhanh, tiếng gọi vang lên từ phía đông: "Còn sống!"
Ta lập tức chạy tới. Dưới một đống gỗ cháy đổ sập, một nữ thú nhân trẻ đang ôm chặt hai đứa nhỏ. Lưng nàng bị xà ngang đè trúng, máu đã khô cứng nhưng vẫn còn thở. Ta cùng hai chiến sĩ kéo khúc gỗ ra. Nữ thú nhân mở mắt, môi trắng bệch, nhìn thấy Lang Nham thì nước mắt lập tức trào ra:
"Tộc trưởng..."
Lang Nham quỳ xuống: "Ta ở đây. Ta về rồi."
Nữ thú nhân khóc, nhưng vẫn ôm chặt hai đứa nhỏ trong lòng, cho đến khi xác nhận chúng còn sống nàng mới ngất đi. Lang Nham cúi đầu, bả vai khẽ run. Ta biết hắn đang cố nhịn, một tộc trưởng không thể khóc trước mặt mọi người. Nhưng có những thứ không phải muốn nhịn là nhịn được.
Suốt nửa canh giờ tiếp theo, chúng ta liên tục tìm thấy người sống sót: có người bị thương, có người bị chôn dưới đống đổ nát, có người ôm xác người thân ngồi bất động. Nhưng may mắn là không chết quá nhiều, ít nhất không giống một cuộc đồ sát. Điều này khiến ta càng cảm thấy bất an. Nếu Huyết Nha thật sự muốn diệt Thanh Lang, hắn hoàn toàn làm được. Nhưng hắn không làm, hắn chỉ phá hủy, chỉ khiến mọi người sợ hãi, giống như một con mèo đang chơi đùa với chuột.
Ta càng nghĩ sắc mặt càng lạnh. Người như vậy mới đáng sợ, bởi vì hắn không giết ngươi ngay, hắn thích nhìn ngươi tuyệt vọng hơn.
Đúng lúc ấy, một tiếng gầm nhỏ vang lên: "Ngao!"
Kim Bảo bỗng nhảy khỏi vai Nhị Bảo, sau đó lao về phía một căn lều đổ sập. Ta lập tức nhìn theo, Kim Bảo đứng trước một đống đá cháy đen, liên tục dùng móng cào đất:
"Ngao! Ngao!"
Nhị Bảo chạy tới: "Ngươi tìm thấy gì à?"
Kim Bảo tiếp tục cào. Ta lập tức bảo người tới đào, chỉ vài phút sau, một cái hầm ngầm xuất hiện. Bên trong truyền ra tiếng khóc, khi mở cửa hầm, mọi người đều ngây người. Hơn hai mươi đứa trẻ cùng mấy nữ thú nhân đang chen chúc bên trong, người nào người nấy mặt mũi đầy bụi nhưng đều còn sống.
Nữ thú nhân dẫn đầu nhìn thấy Lang Nham liền lập tức bật khóc: "Tộc trưởng!"
Lang Nham cũng ngẩn người: "Thẩm Di?"
Nữ thú nhân gật đầu liên tục: "Hôm đó có người tấn công, ta mang bọn nhỏ trốn xuống đây, nhưng không dám ra ngoài."
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ người Thanh Lang đều đỏ mắt. Có người quay đầu đi, có người cúi đầu, không ai nói gì nhưng ai cũng hiểu hai mươi đứa trẻ này chính là tương lai của bộ lạc.
Lang Nham nhìn Kim Bảo, lần đầu tiên cúi đầu thật sâu: "Đa tạ."
Kim Bảo ngơ ngác không hiểu, nó chỉ quay đầu nhìn Nhị Bảo: "Ngao?"
Nhị Bảo lập tức hiểu theo cách riêng: "Nó đói."
Ta: "..."
Lang Nham: "..."
Dạ Mặc: "..."
Đúng là không thể kỳ vọng gì ở hai đứa này.
Buổi chiều, người sống sót dần được tập hợp lại, tổng cộng hơn ba trăm người. Mất gần một phần ba bộ lạc nhưng vẫn tốt hơn diệt tộc. Ta ngồi xử lý vết thương cho một đứa bé, đúng lúc ấy, Dạ Mặc từ xa đi tới, sắc mặt rất lạnh. Ta lập tức nhận ra có chuyện:
"Sao vậy?"
Dạ Mặc đưa cho ta một vật, là một mảnh kim loại đen, phía trên có ký hiệu màu đỏ như máu. Ta chưa từng thấy, nhưng khi nhìn thấy thứ đó, toàn bộ trưởng lão Xà tộc đều biến sắc:
"Huyết Điện." Một trưởng lão run giọng: "Đây là dấu hiệu của Huyết Điện."
Ta cau mày: "Huyết Điện?"
Dạ Mặc gật đầu: "Lực lượng trung tâm của Huyết Nha, những kẻ mạnh nhất dưới trướng hắn."
Tim ta hơi trầm xuống. Nếu chỉ là Huyết Nha, ít nhất mục tiêu rõ ràng. Nhưng nếu hắn còn có tổ chức, mọi chuyện sẽ phiền phức hơn nhiều.
Lang Nham cũng bước tới: "Nghĩa là sao?"
Dạ Mặc nhìn về phía xa: "Thanh Lang không phải mục tiêu."
Ta hiểu ngay: "Chỉ là cảnh cáo."
"Ừ."
Không khí lập tức nặng nề, bởi vì ai cũng biết nếu chỉ là cảnh cáo, lần sau sẽ là gì. Đúng lúc ấy, một tiếng hét vang lên:
"Nhìn kìa!"
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu. Trên bầu trời, một con chim đen khổng lồ đang bay vòng, quá lớn, lớn đến mức che khuất cả ánh mặt trời. Mà trên lưng nó có người—một bóng người mặc áo đen đứng thẳng, gió thổi tung mái tóc dài. Khoảng cách rất xa nhưng ta vẫn cảm nhận được ánh mắt hắn đang nhìn xuống chúng ta.
Huyết Nha. Không ai nói, nhưng tất cả đều biết là hắn. Hắn không hề che giấu, không hề sợ hãi, giống như đang nói với tất cả mọi người: Ta ở đây, ta nhìn thấy các ngươi, và các ngươi... không làm gì được ta.
Bên cạnh ta, Dạ Mặc chậm rãi siết chặt tay, khí tức trên người bắt đầu trở nên đáng sợ. Nhưng Huyết Nha chỉ cười, dù khoảng cách rất xa ta vẫn nhìn thấy nụ cười ấy. Sau đó hắn giơ tay lên, chỉ về phía Nhị Bảo, rồi chỉ về phía Kim Bảo, cuối cùng, hắn chỉ về phía ta.
Một động tác rất đơn giản nhưng khiến toàn thân ta lạnh buốt, bởi vì ý nghĩa của nó quá rõ ràng. Hắn muốn nói: Ta đã chọn mục tiêu rồi.
Gió lạnh thổi qua vùng đất đổ nát, mà lần đầu tiên kể từ khi xuyên tới thú thế, ta thật sự cảm nhận được một trận chiến sinh tử đang từng bước tiến lại gần.









Bình luận