Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 32

# Chương 32

Tiếng kêu cứu của Nhị Bảo vang vọng khắp khu đất.

Ta và Dạ Mặc gần như đồng thời lao ra.

Khi chạy tới nơi, cảnh tượng trước mắt khiến ta vừa tức vừa buồn cười.

Nhị Bảo đang treo lủng lẳng trên một cành cây cao hơn mười mét.

Hai tay ôm chặt thân cây.

Hai chân đạp loạn.

Mặt trắng bệch.

Còn Kim Bảo thì đang bay vòng vòng trên đầu nó.

Vừa bay vừa vui vẻ.

"Ngao!"

"Ngươi đừng bay nữa!"

Nhị Bảo sắp khóc.

"Ta xuống không được!"

"Ngao!"

"Đừng ngao!"

Ta đứng dưới gốc cây.

Hít sâu.

"Nói ta nghe."

"Con lên đó kiểu gì?"

Nhị Bảo lập tức chỉ Kim Bảo.

"Nó kéo con lên."

Ta nhìn con rồng nhỏ.

Kim Bảo vô tội chớp mắt.

Sau đó còn nghiêng đầu.

"Ngao?"

Dạ Mặc đứng bên cạnh.

Khóe môi giật giật.

Đây là lần đầu tiên vị Xà Vương đại nhân lộ rõ vẻ bất lực.

Cuối cùng hắn nhảy lên.

Một tay xách Nhị Bảo xuống.

Tiểu tử vừa chạm đất đã lao vào lòng ta.

"Nương."

"Hửm?"

"Con không thích bay."

Ta nhìn nó.

"Vừa rồi ai đòi học?"

"..."

"Con đổi ý rồi."

Ta bật cười.

Đúng lúc ấy.

Kim Bảo từ trên trời lao xuống.

Đậu lên đầu Nhị Bảo.

Sau đó vui vẻ liếm má nó.

Nhị Bảo lập tức tha thứ.

"Thôi được."

"Ta không giận ngươi."

Ta thật sự không hiểu.

Hai đứa này rốt cuộc làm sao trở thành bạn được.

Ngày hôm sau.

Toàn bộ khu đất bắt đầu bận rộn.

Kế hoạch mạng lưới tai mắt được triển khai.

Người Hắc Sơn.

Thanh Lang.

Linh Miêu.

Đều cử chiến sĩ phụ trách tuần tra.

Cứ ba ngày sẽ gửi tin tức một lần.

Nếu phát hiện dấu vết Đọa Thú.

Phải báo ngay.

Mọi thứ dần đi vào quỹ đạo.

Nhưng ta biết.

Đây chỉ là bình yên tạm thời.

Huyết Nha sẽ không ngồi yên.

Mà đúng như ta dự đoán.

Ba ngày sau.

Tin tức đầu tiên truyền tới.

Một đội tuần tra phát hiện dấu chân lạ ở phía tây.

Không phải thú hoang.

Là người.

Rất nhiều người.

Mà hướng đi của họ...

Là khu vực trung tâm các bộ lạc.

Buổi tối hôm đó.

Ta ngồi trước bản đồ.

Lòng càng lúc càng nặng.

Một bàn tay lớn đặt lên vai ta.

Dạ Mặc.

"Nghỉ đi."

"Không ngủ được."

Hắn nhìn bản đồ.

Sau đó nói.

"Nàng đang nghĩ quá nhiều."

Ta cười khổ.

"Ta không nghĩ thì ai nghĩ?"

Hắn im lặng.

Rồi kéo ta đứng dậy.

"Làm gì?"

"Đi dạo."

Ta ngẩn người.

Một lúc lâu mới bật cười.

Xà Vương dẫn người đi dạo.

Nghe thật kỳ lạ.

Nhưng cuối cùng ta vẫn đi.

Bầu trời đầy sao.

Gió rất nhẹ.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày.

Ta cảm thấy mình được thở.

Dạ Mặc đi bên cạnh.

Không nói gì.

Nhưng lại khiến lòng người bình tĩnh lạ thường.

Có lẽ.

Đây chính là cảm giác có người đồng hành.

---

# Chương 33

Mùa đông đến sớm hơn dự đoán.

Buổi sáng.

Khi ta bước ra khỏi hang.

Khắp nơi đã phủ một lớp sương trắng.

Nhị Bảo vừa nhìn thấy liền hét lên.

"Nương!"

"Hửm?"

"Đồ ăn đông cứng rồi!"

"..."

Ta nhìn nó.

"Con chỉ nghĩ tới ăn thôi à?"

Nhị Bảo nghiêm túc gật đầu.

"Đói sẽ chết."

Không thể phản bác.

Đại Bảo đứng bên cạnh.

Khoanh tay.

"Nó vừa ngủ dậy đã tìm thịt."

"Huynh đừng nói nữa."

"Đó là sự thật."

"Con ghét huynh."

"Ừ."

"..."

Ta bật cười.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng gầm vang lên từ xa.

Mọi người đồng loạt quay đầu.

Trên bầu trời.

Một con chim khổng lồ đang lao tới.

Chiến sĩ canh gác lập tức cảnh giác.

Nhưng rất nhanh.

Mọi người nhận ra.

Là chim đưa tin.

Con chim đáp xuống.

Trên chân có buộc da thú.

Tin khẩn.

Ta mở ra.

Chỉ có một dòng.

"Huyết Điện xuất hiện phía bắc."

Không khí lập tức nặng nề.

Cuối cùng.

Bọn chúng bắt đầu di chuyển.

Lang Nham nhìn tấm da thú.

Sắc mặt lạnh xuống.

"Chúng tới rồi."

Ta siết chặt bàn tay.

Đúng vậy.

Cuối cùng cũng tới.

---

# Chương 34

Đêm đó.

Không ai ngủ.

Toàn bộ thủ lĩnh các bộ lạc đều tập trung.

Lần đầu tiên.

Bản đồ khu vực được trải kín cả mặt bàn.

Tộc trưởng Hắc Sơn chỉ vào phía bắc.

"Huyết Điện đang tập trung."

Lang Nham tiếp lời.

"Số lượng ít nhất hơn hai trăm."

Người Linh Miêu hít ngược một hơi.

Hai trăm.

Đó là con số cực kỳ đáng sợ.

Nhưng Dạ Mặc lại nhíu mày.

"Không đúng."

Mọi người nhìn sang.

Hắn chỉ vào một vị trí khác.

"Nếu là ta."

"Ta sẽ không đánh từ phía bắc."

Ta lập tức hiểu.

"Phía nam."

Dạ Mặc gật đầu.

Hai người nhìn nhau.

Cùng nghĩ tới một khả năng.

Phía bắc chỉ là mồi nhử.

Mục tiêu thật sự ở nơi khác.

Đúng lúc ấy.

Kim Bảo đang ngủ trên đầu Nhị Bảo bỗng mở mắt.

"Ngao."

Nó ngẩng đầu.

Nhìn về phía nam.

Sau đó.

Toàn thân bắt đầu phát sáng.

Mọi người lập tức đứng bật dậy.

Dạ Mặc biến sắc.

"Không ổn."

Ta chưa từng thấy hắn phản ứng như vậy.

"Sao vậy?"

"Huyết mạch Thần Thú đang cảnh báo."

Tim ta trầm xuống.

Cảnh báo?

Kim Bảo lại kêu lên.

Lần này.

Giọng rất gấp.

"Ngao!"

"Ngao!"

"Ngao!"

Bầu không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Bởi vì tất cả đều hiểu.

Một thứ gì đó.

Rất nguy hiểm.

Đang tới.

Mà cùng lúc ấy.

Ở nơi rất xa.

Trên đỉnh một ngọn núi phủ đầy tuyết.

Huyết Nha đang đứng trước một cánh cổng đá khổng lồ.

Phía sau hắn.

Hàng trăm Đọa Thú quỳ xuống.

Ánh mắt cuồng nhiệt.

Huyết Nha đưa tay.

Máu tươi nhỏ xuống mặt đất.

Cánh cổng cổ xưa bắt đầu rung chuyển.

Từng tiếng gầm đáng sợ vang lên từ bên trong.

Khóe môi hắn từ từ nhếch lên.

"Đến lúc rồi."

"Để cả thú thế biết..."

"Ai mới là chủ nhân thật sự của thế giới này."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...