Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 33
# Chương 35
Ngay khi Kim Bảo phát ra tiếng cảnh báo, toàn bộ khu đất lập tức bước vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu.
Không ai dám xem nhẹ cảm ứng của Thần Thú.
Nhất là sau khi nó liên tiếp tìm ra người sống sót ở Thanh Lang và phát hiện Huyết Chướng.
Đại Bảo là người đầu tiên đứng dậy.
"Nương."
"Hửm?"
"Con muốn tham gia chiến đấu."
Ta nhìn vết thương trên người nó.
Tuy đã lành gần hết nhưng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
"Không được."
Đại Bảo mím môi.
"Con đã khỏe."
"Không được."
"Con có thể..."
"Không được."
Tiểu tử im lặng.
Ta biết nó không vui.
Nhưng lần này không thể nhân nhượng.
Đúng lúc ấy.
Nhị Bảo kéo tay huynh trưởng.
"Huynh ở lại đi."
Đại Bảo nhìn sang.
Nhị Bảo hiếm khi nghiêm túc.
"Nương sẽ lo."
"Phụ thân sẽ lo."
"Con cũng sẽ lo."
Đại Bảo hơi ngẩn người.
Sau đó lần đầu tiên chủ động xoa đầu đệ đệ.
"Được."
Ta nhìn cảnh ấy mà có chút xúc động.
Hai đứa nhỏ thật sự đang lớn lên.
Buổi chiều.
Một đội trinh sát trở về.
Sắc mặt ai cũng trắng bệch.
"Tộc trưởng."
"Phía nam..."
"Bọn chúng đang đào."
Ta nhíu mày.
"Đào gì?"
Chiến sĩ kia nuốt nước bọt.
"Không biết."
"Nhưng dưới lòng đất có tiếng gầm."
Trong nháy mắt.
Toàn bộ không khí lạnh xuống.
Tiếng gầm dưới lòng đất.
Không ai biết đó là thứ gì.
Nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt.
---
# Chương 36
Đêm hôm đó.
Dạ Mặc dẫn theo một đội nhỏ đi điều tra.
Ta vốn muốn đi cùng.
Nhưng bị từ chối.
"Nàng ở lại."
"Ta không thích chờ."
"Ta biết."
Hắn nhìn ta.
Ánh mắt vàng kim phản chiếu ánh lửa.
"Nhưng lần này nghe ta."
Ta im lặng.
Cuối cùng vẫn gật đầu.
Sau khi hắn rời đi.
Ta không ngủ.
Linh cảm trong lòng càng lúc càng mạnh.
Giống như có thứ gì đó đang tiến gần.
Nửa đêm.
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển.
Toàn bộ khu đất giật mạnh.
Nhị Bảo đang ngủ bật dậy.
"Nương!"
Kim Bảo cũng dựng thẳng người.
Toàn thân vảy vàng phát sáng.
Ở phía nam.
Một cột sáng màu máu phóng thẳng lên trời.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Tim ta lập tức chìm xuống.
Muộn rồi.
Huyết Nha đã thành công.
---
# Chương 37
Dạ Mặc trở về trước bình minh.
Trên người đầy máu.
Nhưng không phải máu của hắn.
Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi.
Ta chưa từng thấy hắn như vậy.
"Sao rồi?"
Dạ Mặc nhìn mọi người.
Sau đó chậm rãi mở miệng.
"Cổng phong ấn mở."
Trong nháy mắt.
Các trưởng lão Xà tộc biến sắc.
Một người run giọng.
"Không thể nào..."
Dạ Mặc siết chặt nắm tay.
"Hắn mở được."
Ta hỏi.
"Cổng phong ấn là gì?"
Không ai trả lời ngay.
Một lúc lâu sau.
Trưởng lão tóc bạc mới lên tiếng.
"Nơi giam giữ Hung Thú cổ đại."
Tim ta đập mạnh.
Hung Thú.
Chỉ nghe tên cũng biết không phải thứ tốt đẹp gì.
Dạ Mặc nhìn về phía nam.
Giọng nói lạnh như băng.
"Huyết Nha muốn dùng chúng."
"Để hủy cả thú thế."
---
# Chương 38
Hai ngày sau.
Mọi người nhìn thấy con Hung Thú đầu tiên.
Nó xuất hiện ở chân núi phía nam.
Cao gần mười mét.
Toàn thân phủ giáp đen.
Bốn mắt đỏ như máu.
Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung lên.
Chiến sĩ đi trinh sát chỉ còn lại ba người sống sót.
Một người vừa nhìn thấy ta đã ngã xuống.
"Chạy..."
"Chúng ta không đánh lại..."
Nói xong liền ngất đi.
Không khí trầm xuống đến cực điểm.
Lần đầu tiên.
Ta cảm nhận được sự bất lực trong mắt các tộc trưởng.
Bởi vì thứ đó vượt xa nhận thức của bọn họ.
Không phải chiến sĩ mạnh hơn.
Không phải thú hoang lớn hơn.
Mà là quái vật.
Thật sự là quái vật.
Đêm đó.
Không ai cười nữa.
Ngay cả Nhị Bảo cũng ngồi yên.
Ôm Kim Bảo.
Không nói chuyện.
---
# Chương 39
Rạng sáng ngày thứ ba.
Hung Thú xuất hiện trước lãnh địa liên minh.
Chỉ một con.
Nhưng đủ khiến người ta nghẹt thở.
Toàn bộ chiến sĩ đứng trên tường gỗ.
Ai nấy đều siết chặt vũ khí.
Ta đứng cạnh Dạ Mặc.
Nhìn sinh vật khổng lồ phía xa.
"Nó mạnh hơn ngươi?"
Dạ Mặc nhìn nó.
"Không."
Ta thở phào.
Nhưng câu tiếp theo khiến tim ta lạnh đi.
"Mạnh hơn tất cả chúng ta cộng lại."
"..."
Một tiếng gầm vang lên.
ẦM!
Tường gỗ rung chuyển.
Hung Thú bắt đầu lao tới.
Trận chiến đầu tiên chính thức bùng nổ.
---
# Chương 40
Máu nhuộm đỏ cả chiến trường.
Người Hắc Sơn ngã xuống.
Người Thanh Lang ngã xuống.
Người Linh Miêu ngã xuống.
Nhưng Hung Thú vẫn tiến lên.
Không ai ngăn được.
Một chiến sĩ bị đập nát nửa người.
Một người khác bị hất bay hơn mười mét.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi.
Lần đầu tiên kể từ khi xuyên tới đây.
Ta cảm thấy tuyệt vọng.
Khoảng cách thực lực quá lớn.
Lớn đến mức mọi kế hoạch đều trở nên vô nghĩa.
Đúng lúc ấy.
Kim Bảo bỗng bay lên trời.
Toàn thân bùng phát ánh sáng vàng chói mắt.
"Ngao!!!"
Tiếng long ngâm vang vọng thiên địa.
Mây đen trên trời bị xé tan.
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu.
Ngay cả Hung Thú cũng dừng lại.
Ánh sáng vàng từ cơ thể Kim Bảo đổ xuống.
Bao phủ toàn bộ chiến trường.
Trong khoảnh khắc ấy.
Một ký ức xa lạ đột nhiên xuất hiện trong đầu ta.
Một cung điện cổ.
Một cây cổ thụ khổng lồ.
Và...
Một nữ nhân có gương mặt giống hệt ta.
Nàng quay đầu nhìn ta.
Môi khẽ động.
"Cuối cùng con cũng tới rồi..."
Trước khi ta kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Một cơn đau dữ dội bùng nổ trong đầu.
Ta ngất đi ngay giữa chiến trường.
Mà phía xa.
Huyết Nha đứng trên đỉnh núi.
Nhìn ánh sáng Kim Long.
Lần đầu tiên sắc mặt hắn thay đổi.
Bởi vì thứ hắn chờ đợi nhiều năm.
Cuối cùng...
Đã thức tỉnh.









Bình luận