Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 44

Đường rút về khu đất liên minh dài hơn ta tưởng rất nhiều. Khi chạy khỏi chiến trường, ta mới hiểu vì sao người xưa nói rút lui còn khó hơn tiến công. Tiến công chỉ cần một lòng lao về phía trước, còn rút lui thì phải vừa chạy vừa nhìn phía sau, vừa cứu người bị thương, vừa ngăn những kẻ sợ hãi mất lý trí lao loạn. Trẻ nhỏ khóc, người già thở dốc, thương binh rên rỉ, chiến sĩ đi sau liên tục quay đầu nhìn đàn Hung Thú đang bị Dạ Mặc và Kim Bảo kéo chậm lại. Mặt đất rung lên từng hồi dưới chân, mỗi tiếng gầm phía sau đều giống như một lưỡi dao cắm vào sống lưng mọi người. Ta chạy ở giữa đoàn, một tay nắm Nhị Bảo, một tay đỡ một nữ thú nhân bị thương ở vai. A Mộc chạy ngay phía trước, trên lưng cõng đứa trẻ Thanh Lang vừa được cứu khỏi hầm ngầm. Lang Nham dẫn đội Thanh Lang mở đường. Tộc trưởng Hắc Sơn chỉ huy người lăn đá, chặt cây, tạo chướng ngại phía sau. Tất cả đều hỗn loạn, nhưng ít nhất không tan vỡ.

"Nương, phụ thân còn ở phía sau."

Nhị Bảo vừa chạy vừa ngoái đầu nhìn. Trên mặt nó đầy bụi, đôi mắt vàng kim ướt đỏ, nhưng tay vẫn nắm chặt tay ta không buông. Kim Bảo bay trên đầu nó, ánh sáng vàng đã yếu hơn trước rất nhiều, cánh nhỏ vỗ chậm lại, rõ ràng đã tiêu hao quá mức. Ta cũng muốn quay đầu nhìn, nhưng không thể. Chỉ cần ta quay đầu quá lâu, người phía sau sẽ nghĩ ta do dự. Trong lúc sinh tử, người dẫn đường không được phép để lộ sợ hãi.

"Hắn sẽ trở về."

"Thật không?"

"Thật."

"Nhỡ phụ thân bị quái vật ăn thì sao?"

Ta suýt bị câu này làm nghẹn thở. Trong hoàn cảnh máu me như vậy, tiểu tử này vẫn có thể hỏi ra một câu khiến người ta vừa đau lòng vừa muốn đánh.

"Hắn là phụ thân con, không dễ bị ăn như vậy."

Nhị Bảo mím môi.

"Nhưng quái vật rất to."

"Phụ thân con cũng rất to."

"Nhưng phụ thân biến thành người thì không to."

"Vậy hắn sẽ biến lại."

Nhị Bảo nghiêm túc suy nghĩ một lát, sau đó gật đầu.

"Cũng đúng."

Đại Bảo chạy bên cạnh ta. Vết thương của nó chưa khỏi, nhưng nó vẫn kiên trì giữ vị trí bên trái, đôi mắt lạnh lùng nhìn xung quanh, tay cầm dao xương nhỏ. Ta nhiều lần muốn bắt nó lên xe thương binh, nhưng tiểu tử chỉ nhìn ta bằng ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

"Nương, con có thể chạy."

"Con đang bị thương."

"Con biết."

"Biết còn không lên xe?"

"Nếu con lên xe, nương sẽ nhìn con suốt."

Ta khựng lại.

Nó nhìn thẳng phía trước.

"Nương cần nhìn đường."

Ta không nói được gì. Đại Bảo quá hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức khiến lòng người đau. Nó không muốn trở thành gánh nặng của ta, dù nó vẫn chỉ là một đứa nhỏ. Ta nắm chặt tay Nhị Bảo hơn một chút, trong lòng thầm thề, nếu lần này có thể sống sót, ta nhất định sẽ để hai đứa được ăn một bữa thật no, ngủ một giấc thật yên, không cần nghe tiếng gầm, không cần nhìn máu, không cần học cách lớn lên giữa chiến trường.

Khi đoàn người tới gần khe đất phía đông, kế hoạch bắt đầu bước vào giai đoạn nguy hiểm nhất. Khe đất này từng dùng để vây đàn Cuồng Giác Thú, nhưng sau trận trước đã bị phá hỏng một nửa. Vách đá hai bên sụp xuống nhiều chỗ, hố bẫy cũng lộ ra, không còn đủ để giết Hung Thú. Nhưng ta vốn không định giết chúng ở đây. Ta muốn dùng khe đất này làm cổ chai, ép đàn Hung Thú không thể cùng lúc lao tới. Chỉ cần chặn được một canh giờ, người già và trẻ nhỏ có thể rút về khu đất liên minh, còn chiến sĩ sẽ có thời gian dựng tuyến phòng thủ thứ hai.

Ta hét lớn.

"Hắc Sơn, đốt khói!"

Tộc trưởng Hắc Sơn lập tức vung tay. Những bó cỏ ướt trộn mỡ thú được ném vào lửa, khói trắng dày đặc lập tức bốc lên, cuồn cuộn tràn vào khe đất. Loại khói này không giết được Hung Thú, nhưng có thể che mắt và gây rối hướng di chuyển. Linh Miêu phụ trách kéo dây leo đã tẩm nhựa cây qua hai bên khe, tạo thành từng tầng cản trở. Thanh Lang dùng tốc độ kéo thương binh cuối cùng vượt qua lối hẹp. Mọi người đều chạy như điên, không ai dám dừng.

Một tiếng gầm khủng bố vang lên sau lưng.

Con Hung Thú đầu tiên xuất hiện trong làn khói.

Nó lao vào khe đất, thân thể quá lớn khiến vách đá hai bên rung chuyển. Dây leo bị nó kéo đứt liên tiếp, nhưng cũng khiến tốc độ nó chậm lại. Đá lớn từ trên cao lăn xuống, đập vào vai nó. Nó gầm lên, vung móng đánh nát một mảng vách đá. Mảnh đá vỡ bắn tung tóe, một chiến sĩ Hắc Sơn bị đập trúng ngực, ngã xuống ngay tại chỗ.

"Tuyến sau kéo người bị thương đi!"

Ta hét đến khàn giọng.

A Mộc lao tới cùng hai nữ thú nhân, kéo chiến sĩ kia ra khỏi vùng nguy hiểm. Máu chảy đầy mặt hắn, nhưng hắn vẫn còn thở. Ta muốn chạy tới cứu, nhưng đúng lúc ấy, một con Hung Thú thứ hai đã xuất hiện sau làn khói. Nếu để chúng nối đuôi nhau thoát khỏi khe đất, tất cả sẽ kết thúc.

"Dạ Mặc đâu?"

Lang Nham lao tới bên cạnh ta, trên mặt đầy máu và tro bụi.

Ta nhìn về phía sau. Trong làn khói dày đặc, một bóng đen khổng lồ đột nhiên quét ngang qua. Dạ Mặc hóa thành cự mãng, thân thể đầy máu, nhưng vẫn hung hãn quấn lấy con Hung Thú thứ hai, kéo nó lệch khỏi đường đi. Tim ta gần như ngừng đập trong khoảnh khắc nhìn thấy vết thương trên thân hắn. Vảy đen bị xé toạc nhiều chỗ, máu chảy thành dòng. Nhưng hắn vẫn không lùi.

"Nương."

Nhị Bảo run giọng.

"Phụ thân chảy nhiều máu quá."

Ta cũng thấy. Ta thấy rõ hơn bất kỳ ai. Nhưng ta không thể lao tới. Không thể khóc. Không thể hét. Nếu ta sụp xuống, mọi người sẽ sụp theo.

"Kim Bảo."

Ta nhìn con rồng nhỏ đang bay lảo đảo.

"Con còn phun được lửa không?"

Kim Bảo kêu yếu ớt.

"Ngao."

Nhị Bảo lập tức ôm nó.

"Nó nói còn một lần."

Ta hít sâu.

"Một lần là đủ."

Ta chỉ vào khoảng đá nứt phía trên khe đất.

"Đốt chỗ đó."

Nhị Bảo nhìn theo, đôi mắt mở lớn.

"Nương muốn làm đá rơi?"

"Đúng."

"Nhưng phụ thân còn ở đó."

"Cho nên phải đợi tín hiệu."

Ta lấy một tấm da thú đỏ, buộc lên đầu giáo, sau đó leo lên tảng đá cao nhất bên cạnh khe. Gió mạnh thổi đến mức ta gần như đứng không vững. Bên dưới, Dạ Mặc đang kéo con Hung Thú thứ hai lùi ra khỏi đường chính. Con đầu tiên đã sắp phá qua tầng dây cuối cùng. Nếu chậm thêm một chút, nó sẽ lao thẳng vào đoàn người rút lui phía sau.

Ta giơ cao ngọn giáo.

Dạ Mặc dường như cảm nhận được. Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

Khoảng cách rất xa.

Nhưng ánh mắt hai người vẫn chạm nhau.

Ta không nói gì.

Hắn lại hiểu.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, Dạ Mặc đột nhiên siết chặt thân thể, dùng toàn lực kéo con Hung Thú thứ hai đập mạnh vào vách đá bên trái, đồng thời buông ra và lao ngược về phía sau. Ta vung mạnh ngọn giáo đỏ.

"Kim Bảo!"

Nhị Bảo ôm Kim Bảo bay lên. Con rồng nhỏ há miệng, phun ra luồng lửa vàng cuối cùng. Lửa đánh trúng vết nứt trên vách đá. Ầm một tiếng, cả mảng núi sụp xuống. Đá lớn như mưa đổ xuống khe đất, chặn ngang lối đi, đè lên nửa thân con Hung Thú đầu tiên. Nó gầm thét điên cuồng, móng vuốt cào nát mặt đất, nhưng bị mắc kẹt trong đống đá. Con thứ hai bị chắn lại phía sau, va mạnh vào chướng ngại, khiến cả khe đất rung chuyển.

Thành công rồi.

Ít nhất tạm thời thành công.

Ta vừa thở phào thì dưới chân bỗng trượt một cái. Tảng đá ta đứng bị chấn động nứt ra. Cả người ta mất thăng bằng, ngã xuống phía dưới.

"Nương!"

Tiếng Đại Bảo và Nhị Bảo vang lên cùng lúc.

Gió quất vào mặt. Trong chớp mắt rơi xuống, ta chỉ kịp nghĩ, nếu ngã từ độ cao này, không chết cũng gãy xương. Nhưng ngay sau đó, một bóng đen lao tới. Dạ Mặc hóa về hình người giữa không trung, ôm chặt lấy ta rồi lăn xuống sườn dốc. Lưng hắn đập mạnh vào đá, phát ra tiếng trầm đục.

Ta ngẩng đầu, tim gần như vỡ ra.

"Dạ Mặc!"

Hắn nhíu mày, máu trào ra khóe môi, nhưng tay vẫn ôm chặt ta.

"Ta nói rồi."

"Ta không chết."

Mắt ta đỏ lên.

"Ngươi còn nói nữa ta đánh ngươi thật đấy."

Khóe môi hắn khẽ cong.

"Được."

Phía xa, đoàn người cuối cùng cũng rút qua khe đất. Tiếng hò reo sống sót vang lên yếu ớt giữa khói bụi. Ta nằm trong vòng tay Dạ Mặc, nghe nhịp tim hắn vẫn còn đập dưới tai mình, lần đầu tiên trong ngày cho phép bản thân run rẩy.

Chúng ta chưa thắng.

Nhưng đã sống thêm được một đoạn đường.

Mà đôi khi, trong tuyệt cảnh, sống thêm được một đoạn đường cũng đã là kỳ tích.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...