Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 45
Khi chúng ta trở về khu đất liên minh, trời đã gần tối. Không ai còn hình dạng sạch sẽ. Từ chiến sĩ đến trẻ nhỏ, ai nấy đều phủ đầy tro bụi, máu và bùn đất. Nhưng ít nhất phần lớn mọi người đã sống sót trở về. Hố bẫy quanh khu đất được kích hoạt, hàng rào hai lớp được đóng lại, lửa được đốt khắp nơi. Những người già và trẻ nhỏ được đưa vào trong cùng, thương binh nằm kín cả khu lều chữa trị. Tiếng rên rỉ, tiếng khóc, tiếng gọi tên người thân vang lên lẫn lộn. Ta vừa bước vào đã bị A Mộc kéo tới khu thương binh, còn Dạ Mặc bị các trưởng lão Xà tộc vây quanh xử lý vết thương.
Ta muốn quay đầu nhìn hắn một lần, nhưng trước mắt đã có quá nhiều người cần cứu. Một chiến sĩ Thanh Lang bị đá đè nát chân, một người Hắc Sơn bị móng Hung Thú cào rách lưng, một nữ thú nhân Linh Miêu mất quá nhiều máu sau khi cứu trẻ nhỏ khỏi đường rút. Ta không có thời gian để mềm yếu. Tay rửa vết thương, tay cắt vải, tay đắp thuốc, tay truyền sinh cơ. Ánh sáng xanh nhạt lại xuất hiện dưới lòng bàn tay, nhưng lần này yếu hơn trước rất nhiều. Mỗi lần dùng, đầu ta lại đau như bị kim châm. Ta biết sức mạnh này không phải vô hạn. Nó lấy từ chính sinh lực của ta. Nếu dùng quá mức, người ngã xuống tiếp theo sẽ là ta.
A Mộc nhận ra sắc mặt ta không ổn.
"Ý Nhi, ngươi nghỉ một chút đi."
Ta lắc đầu.
"Người này mất máu quá nhiều, không thể chờ."
"Nhưng ngươi cũng sắp ngã rồi."
Ta không đáp. Không phải vì không nghe, mà vì không thể trả lời. Ta sợ chỉ cần mở miệng, toàn bộ sức lực đang chống đỡ sẽ tan mất. Ta cúi đầu, đặt tay lên vết thương của nữ thú nhân Linh Miêu. Ánh sáng xanh nhạt lan ra, vết máu chậm lại. Nữ nhân kia mở mắt, đôi môi khô nứt khẽ động.
"Ý Nhi..."
Ta nhìn nàng.
Trong ký ức nguyên chủ, nàng từng đứng trong đám đông cười nhạo khi nguyên chủ bị đuổi ra khỏi bộ lạc. Nàng không ném đá, cũng không mắng chửi lớn tiếng, nhưng nàng đã cười. Cười rất nhẹ, như thể đó chỉ là một chuyện vui nhỏ trong ngày. Nếu là trước kia, có lẽ nguyên chủ sẽ nhớ nụ cười ấy cả đời. Bây giờ nàng nằm trước mặt ta, yếu ớt đến mức chỉ cần ta bỏ tay ra, rất có thể sẽ chết.
Nàng nhìn ta, nước mắt trượt xuống khóe mắt.
"Trước kia... xin lỗi..."
Tay ta khựng lại rất nhẹ.
A Mộc đứng bên cạnh cũng im lặng.
Ta tiếp tục truyền sinh cơ, giọng bình tĩnh.
"Đừng xin lỗi lúc sắp chết."
Nữ thú nhân ngẩn người.
Ta nhìn vết thương đang khép lại từng chút một.
"Sống sót rồi hãy dùng cả đời mà nhớ."
Nàng bật khóc. Không thành tiếng, chỉ có nước mắt không ngừng chảy. Ta không biết đó là hối hận thật hay chỉ là xúc động khi được cứu. Nhưng ta không quan tâm. Ta không cứu nàng vì tha thứ. Ta cứu nàng vì nếu ta bỏ mặc người có thể cứu, ta sẽ không còn là ta nữa. Thiện lương không phải vì đối phương xứng đáng. Thiện lương là vì ta không muốn biến thành loại người từng khiến mình đau khổ.
Đến khi cứu xong người cuối cùng trong đợt đầu, chân ta mềm nhũn. A Mộc vội đỡ lấy ta. Trước mắt ta tối sầm, tai ù đi. Nhưng còn chưa ngã xuống, một vòng tay quen thuộc đã đỡ lấy ta từ phía sau. Mùi máu và khí lạnh quen thuộc bao phủ lấy ta. Ta không cần quay đầu cũng biết là Dạ Mặc.
"Nàng dùng quá nhiều."
Giọng hắn trầm xuống.
Ta dựa vào người hắn, thở dốc.
"Không dùng thì họ chết."
"Nàng cũng sẽ chết."
"Ta biết giới hạn."
"Không, nàng không biết."
Lần đầu tiên, giọng hắn mang theo tức giận rõ ràng. Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Sắc mặt Dạ Mặc rất tái. Vết thương trên vai mới băng lại, máu vẫn thấm qua lớp vải. Nhưng ánh mắt hắn nhìn ta lại nặng nề hơn cả vết thương của chính mình.
Ta muốn nói gì đó, nhưng cổ họng khô rát.
Cuối cùng chỉ khẽ hỏi.
"Ngươi đau không?"
Dạ Mặc khựng lại.
Rõ ràng đang giận, nhưng bị câu hỏi ấy làm cho nghẹn lại.
Một lúc lâu sau, hắn mới đáp.
"Không."
Ta bật cười yếu ớt.
"Ngươi nói dối tệ thật."
Hắn nhìn ta.
"Vậy nàng thì sao?"
Ta im lặng.
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên mặt ta. Ngón tay hắn lạnh, nhưng động tác rất nhẹ.
"Ý Nhi, ta không sợ nàng cứu người."
"Ta chỉ sợ một ngày nào đó, nàng cứu hết tất cả mọi người."
"Nhưng lại không chừa đường sống cho mình."
Tim ta khẽ run.
Ta không biết nên đáp thế nào.
Đúng lúc ấy, Nhị Bảo lao vào lều. Tiểu tử tóc trắng ôm Kim Bảo, cả người bẩn như vừa lăn qua đống than, nhưng đôi mắt đỏ bừng.
"Nương!"
Nó chạy tới ôm lấy chân ta.
"Nương lại muốn ngất sao?"
Ta cúi đầu nhìn nó.
"Nương không ngất."
"Nương nói dối."
"..."
"Vừa rồi mặt người trắng như thịt luộc."
Ta: "..."
Dạ Mặc: "..."
A Mộc đứng bên cạnh suýt bật cười rồi lại vội nhịn xuống.
Ta xoa đầu Nhị Bảo.
"Con vừa so mặt nương với thịt?"
Nhị Bảo ngẩn ra, sau đó nhỏ giọng.
"Con chỉ thấy giống."
Đại Bảo cũng đi vào. Nó nhìn ta thật lâu, không nói trách, cũng không khóc. Chỉ đi tới, đặt một bát canh nóng vào tay ta.
"Nương uống."
Ta nhận lấy bát canh.
Canh rất nóng.
Có mùi thịt.
Không biết ai nấu, hơi mặn, nhưng lúc này lại khiến lòng ta ấm lên.
Đại Bảo nói tiếp.
"Con hỏi A Mộc rồi."
"Người dùng sức mạnh này sẽ mệt."
"Vậy sau này trước khi cứu người, nương phải ăn."
Ta bật cười.
"Được."
Nhị Bảo lập tức ngẩng đầu.
"Vậy con cũng ăn cùng nương."
Đại Bảo lạnh lùng nhìn nó.
"Ngươi lúc nào cũng muốn ăn."
"Con ăn để có sức bảo vệ nương."
"Ngụy biện."
"Không phải."
"Phải."
Hai đứa lại bắt đầu cãi nhau. Kim Bảo nằm trong lòng Nhị Bảo cũng ngao một tiếng như tham gia. Cả lều vốn nặng nề bỗng nhẹ đi rất nhiều. Dạ Mặc đỡ ta ngồi xuống, không buông tay. Ta cũng không đẩy hắn ra. Có lẽ vì quá mệt. Cũng có lẽ vì ta đã quen với việc hắn ở bên cạnh.
Đêm đó, hội nghị chiến sự được tổ chức ngay trong khu thương binh, bởi vì ta không thể đi xa. Các tộc trưởng và trưởng lão đều tới. Không ai còn vẻ nhẹ nhõm sau khi sống sót. Ai cũng biết khe đất phía đông chỉ chặn được đàn Hung Thú một thời gian. Đống đá sập có thể bị phá. Lửa có thể tắt. Khói có thể tan. Khi chúng tìm được đường vòng, chiến tranh sẽ đến trước cửa nhà.
Lang Nham trải bản đồ ra.
"Chúng ta còn bao lâu?"
Dạ Mặc đáp.
"Nhiều nhất ba ngày."
Không khí lập tức trầm xuống.
Ba ngày.
Quá ngắn.
Muốn di chuyển toàn bộ liên minh đi nơi khác không kịp. Muốn xây tường đá cũng không kịp. Muốn gọi thêm viện binh càng không kịp.
Tộc trưởng Hắc Sơn cắn răng.
"Vậy đánh."
Tộc trưởng Linh Miêu sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn gật đầu.
"Không còn đường lui."
Ta nhìn bản đồ thật lâu. Trong đầu đau từng đợt, nhưng suy nghĩ lại rõ ràng lạ thường. Đánh trực diện không thắng. Chạy không kịp. Vậy chỉ còn một cách. Không đánh với đàn Hung Thú. Đánh vào thứ điều khiển chúng.
"Huyết Nha."
Mọi người nhìn sang.
Ta chỉ vào phía nam trên bản đồ.
"Hung Thú không có lý trí. Nhưng chúng xuất hiện theo hướng của Huyết Nha. Nghĩa là hắn có cách dẫn hoặc khống chế chúng."
Dạ Mặc nhìn ta.
"Nàng muốn đánh hắn?"
"Không."
Ta lắc đầu.
"Ta muốn cắt dây xích trong tay hắn."
Trưởng lão Xà tộc cau mày.
"Nếu thật sự là trận pháp khống chế Hung Thú, nó phải đặt ở gần cổng phong ấn."
Ta nhìn ông.
"Vậy chúng ta phá trận."
Không ai nói gì.
Bởi vì ai cũng hiểu điều đó nguy hiểm đến mức nào.
Muốn phá trận.
Phải đi thẳng vào nơi Huyết Nha đang chờ.
Nhưng nếu không làm.
Ba ngày sau, liên minh sẽ bị san bằng.
Dạ Mặc nhìn ta.
Ánh mắt sâu như đêm tối.
"Lần này."
"Ta đi."
Ta nhìn hắn.
"Ta cũng đi."
Hắn lập tức nhíu mày.
Ta nắm chặt bát canh trong tay.
"Dạ Mặc, đừng cãi."
"Người có thể cảm ứng Thế Giới Thụ là ta."
"Người có thể dùng sinh cơ chữa Huyết Chướng là ta."
"Người có thể hiểu Kim Bảo qua Nhị Bảo cũng là ta."
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Ta không phải gánh nặng."
"Ta là một phần của trận chiến này."
Dạ Mặc im lặng rất lâu.
Cuối cùng, hắn cúi đầu, trán nhẹ nhàng chạm vào trán ta.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức giống một lời thề im lặng.
"Được."
"Lần này."
"Ta đưa nàng đi."
"Và đưa nàng về."
Trong khoảnh khắc ấy, không ai trong lều nói chuyện.
Nhưng ta nghe thấy tim mình đập rất rõ.
Bởi vì ta biết.
Từ giây phút này.
Ta và Dạ Mặc thật sự đứng trên cùng một con đường.
Không phải vì con.
Không phải vì trách nhiệm.
Mà vì chúng ta đều muốn bảo vệ cùng một ngôi nhà.









Bình luận