Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 46
Ba ngày là thời gian quá ngắn để chuẩn bị cho một trận chiến có thể quyết định sinh tử của cả liên minh, nhưng cũng đủ dài để nỗi sợ mọc rễ trong lòng người nếu không có ai đứng ra giữ nó lại. Sáng hôm sau, ta không cho phép bất kỳ ai khóc lóc trước mặt trẻ nhỏ. Người bị thương được chuyển vào khu lều trong cùng, người già phụ trách nấu canh và đun nước, phụ nữ Hắc Sơn và Linh Miêu học cách băng bó vết thương, Thanh Lang lập đội trinh sát, Xà tộc dựng phòng tuyến quanh khu đất. Tất cả việc được chia rõ ràng, ai cũng có thứ để làm, bởi ta hiểu một điều rất thực tế, khi tay còn bận rộn, lòng người sẽ ít có thời gian sợ hãi hơn.
Ta ngồi trong lều thuốc kiểm tra số thảo dược còn lại. Lá thanh tâm chỉ đủ dùng cho khoảng ba mươi người, rễ cỏ bạc còn nhiều nhưng hiệu quả yếu, muối thô còn hơn nửa bao, thịt khô bị Nhị Bảo và Kim Bảo làm cháy một phần nhưng vẫn ăn được. Ta ghi từng thứ lên tấm da thú bằng than đen, trong lòng không ngừng tính toán. Nếu trận chiến kéo dài quá ba ngày, thương binh sẽ vượt quá khả năng cứu chữa. Nếu Huyết Chướng xuất hiện nhiều hơn, Kim Bảo chắc chắn không đủ sức đốt sạch. Nếu Dạ Mặc bị thương nặng, tuyến phòng thủ sẽ sụp rất nhanh. Những chữ nếu ấy cứ nối nhau hiện lên, giống như dây leo siết chặt cổ họng ta.
"Nương."
Ta ngẩng đầu. Đại Bảo đứng trước cửa lều, trên tay bưng một bát canh thịt. Sắc mặt nó đã khá hơn, nhưng ta vẫn thấy vết thương hôm trước khiến bước chân nó chậm hơn thường ngày.
"Con sao lại xuống giường?"
"Nương chưa ăn."
Ta nhìn bát canh trên tay nó, bỗng có chút buồn cười.
"Con tới giám sát nương?"
Đại Bảo gật đầu rất nghiêm túc.
"Ừ."
Ta nhận lấy bát canh, uống một ngụm. Canh nóng trôi xuống cổ họng, vị mặn hơi quá tay, chắc chắn không phải A Mộc nấu. Ta nhìn Đại Bảo.
"Con nấu?"
Nó im lặng một lát.
"Nhị Bảo nêm muối."
Ta suýt sặc.
"Vậy con làm gì?"
"Con ngăn nó đổ thêm."
Ta nhìn bát canh mặn đến mức có thể ướp thịt, chân thành nói.
"Con làm rất tốt."
Đại Bảo hơi mím môi, dường như muốn cười nhưng cố nhịn. Đúng lúc ấy, Nhị Bảo ôm Kim Bảo chạy vào, mặt đầy mong chờ.
"Nương, ngon không?"
Ta nhìn ánh mắt trong veo của nó, lại nhìn Kim Bảo cũng đang chớp mắt nhìn ta, cuối cùng cắn răng nuốt thêm một ngụm.
"Ngon."
Nhị Bảo lập tức vui vẻ đến mức nhảy dựng lên.
"Con biết mà! Con rất có thiên phú nấu ăn!"
Đại Bảo bình tĩnh nói.
"Thiên phú hạ độc."
"Huynh nói bậy!"
"Canh rất mặn."
"Đó là vì nương cần sức."
"Ngụy biện."
Hai đứa lại cãi nhau. Kim Bảo nằm trong lòng Nhị Bảo, vừa gặm miếng thịt nhỏ vừa ngao một tiếng, giống như đứng về phía chủ nhân. Ta nhìn cảnh ấy, trong lòng bỗng mềm xuống. Chiến tranh đang đến gần, nhưng ít nhất khoảnh khắc này vẫn còn tiếng cười. Chỉ cần còn tiếng cười, nơi này vẫn là nhà, không phải chiến trường lạnh lẽo.
Buổi trưa, Dạ Mặc dẫn ta đến khu luyện tập phía sau. Hắn đã chọn ra đội phá trận gồm mười hai người. Lang Nham đại diện Thanh Lang, Nham của Hắc Sơn phụ trách sức mạnh và mở đường, hai chiến sĩ Linh Miêu thông thuộc địa hình phía nam, bốn chiến sĩ Xà tộc tinh nhuệ, thêm Dạ Mặc, ta, Nhị Bảo và Kim Bảo. Đại Bảo đứng bên cạnh, sắc mặt lạnh đến mức giống băng.
"Con cũng đi."
Ta còn chưa mở miệng, Dạ Mặc đã nói.
"Không được."
Đại Bảo nhìn hắn.
"Con có thể chiến đấu."
"Con bị thương."
"Không ảnh hưởng."
Dạ Mặc nhìn con trai. Hai đôi mắt vàng kim giống nhau đối diện, không ai chịu nhường. Ta đứng bên cạnh, lần đầu tiên cảm thấy hai cha con này giống nhau đến đáng sợ. Một người lớn, một người nhỏ, đều cứng đầu, đều giỏi che giấu cảm xúc, đều xem việc bảo vệ người khác là chuyện phải làm.
Ta đi tới, ngồi xổm trước mặt Đại Bảo.
"Đại Bảo, con ở lại không phải vì con yếu."
Nó nhìn ta, ánh mắt dao động rất nhẹ.
Ta đặt tay lên vai nó.
"Ở lại giữ nhà cũng là chiến đấu. Nếu nương và phụ thân đi rồi, nơi này cần người bảo vệ. Nếu Hung Thú vòng qua tuyến trước, ai sẽ báo tin? Nếu Đọa Thú trà trộn vào khu đất, ai sẽ nhận ra? Nương cần một người đủ bình tĩnh để canh sau lưng."
Đại Bảo im lặng.
Ta khẽ nói tiếp.
"Nương giao nhà cho con, được không?"
Câu này vừa dứt, biểu cảm của nó thay đổi. Không phải vui, cũng không phải buồn, mà giống như đột nhiên được trao một thứ rất nặng. Hồi lâu sau, nó chậm rãi gật đầu.
"Con sẽ giữ."
Ta xoa đầu nó.
"Nương tin con."
Nhị Bảo đứng bên cạnh lập tức lao tới ôm huynh trưởng.
"Huynh phải đợi con về."
Đại Bảo cúi đầu nhìn nó.
"Đừng chạy loạn."
"Con biết."
"Đừng ăn đồ lạ."
"Biết rồi."
"Đừng nhặt trứng."
Nhị Bảo im lặng. Kim Bảo cũng im lặng. Ta và Dạ Mặc đồng thời nhìn sang một người một rồng. Nhị Bảo nhỏ giọng lẩm bẩm.
"Nhặt trứng cũng không phải toàn chuyện xấu mà."
Đại Bảo thở dài như ông cụ non.
"Ngươi thật sự rất khó khiến người ta yên tâm."
Chiều hôm đó, ta và Dạ Mặc đi kiểm tra tuyến phòng thủ cuối cùng. Hàng rào gỗ được gia cố bằng đá, hố bẫy phủ lá khô, lối vào chính đặt ba lớp cọc nhọn. Dù biết những thứ này không đủ chặn Hung Thú cổ đại, ta vẫn phải làm. Không có bức tường nào vô dụng nếu nó có thể giúp người phía sau sống thêm một hơi thở. Dạ Mặc đi bên cạnh ta, vai vẫn băng vải. Máu đã ngừng chảy, nhưng ta biết hắn chưa khỏi. Chỉ là hắn không nói, ta cũng không vạch trần trước mặt người khác.
Khi đi đến bờ ao cá, gió lạnh thổi qua, mặt nước lăn tăn. Đây là nơi ta từng bắt đầu từ con số không. Từng cái ao, từng cái lò, từng kho thịt, từng hàng rào đều là chúng ta tự tay dựng lên. Ta bỗng thấy lòng nặng trĩu. Nếu lần này thất bại, nơi này sẽ biến thành đống tro giống Thanh Lang.
Dạ Mặc đột nhiên nói.
"Nàng sẽ không mất nó."
Ta quay đầu.
Hắn nhìn khu đất phía trước.
"Nhà của nàng."
Ta im lặng một lát, rồi khẽ cười.
"Ngươi nói sai rồi."
Hắn nhìn ta.
Ta sửa lại.
"Là nhà của chúng ta."
Dạ Mặc khựng lại. Gió thổi qua mái tóc đen của hắn, đôi mắt vàng kim vốn lạnh lẽo bỗng dịu xuống từng chút một. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay ta. Bàn tay hắn rất lớn, lòng bàn tay có vết chai do chiến đấu quanh năm. Ta cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm mình, lần này không rút ra.
Đêm đó, trước khi đội phá trận xuất phát, tất cả người trong liên minh đều đứng hai bên đường. Không ai hô lớn, không ai khóc. Bọn họ chỉ lặng lẽ nhìn chúng ta. Những ánh mắt ấy có chờ mong, có sợ hãi, có tin tưởng, cũng có tuyệt vọng bị ép xuống đáy lòng. Ta ôm Đại Bảo một lần cuối. Nó ôm ta rất chặt, nhưng rất nhanh buông ra.
"Nương phải về."
Ta gật đầu.
"Ừ."
"Phụ thân cũng phải về."
Dạ Mặc nhìn nó, đưa tay đặt lên đầu con trai.
"Ừ."
Đại Bảo nhìn Nhị Bảo.
"Đệ cũng phải về."
Nhị Bảo lập tức ôm chầm lấy nó.
"Con về rồi sẽ chia thịt cho huynh."
Đại Bảo im lặng vài giây.
"Không cần."
"Vậy chia một miếng nhỏ."
"Không cần."
"Huynh thật khó chiều."
Ta bật cười, nhưng mắt lại cay cay. Sau đó ta quay người, không dám nhìn thêm. Đội phá trận rời khỏi khu đất trong màn đêm. Phía trước là rừng sâu và cổng phong ấn. Phía sau là nhà.
Mà ta biết, từ giây phút bước ra khỏi hàng rào, chúng ta không còn đường lui nữa.









Bình luận