Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 47
Rừng phía nam sau khi cổng phong ấn mở ra đã hoàn toàn thay đổi. Những thân cây từng xanh rậm giờ phủ một lớp sương đen mỏng, lá cây cuộn lại như bị lửa đốt từ bên trong, mặt đất ẩm ướt bốc lên mùi tanh lạnh khó chịu. Càng đi sâu, tiếng côn trùng càng ít, cuối cùng hoàn toàn biến mất. Trong khu rừng chỉ còn tiếng bước chân rất nhẹ của đội chúng ta và tiếng gió rít qua những khe đá. Dạ Mặc đi đầu, khí tức của hắn được thu liễm đến mức gần như không cảm nhận được. Lang Nham và hai chiến sĩ Thanh Lang đi hai bên, phụ trách nghe động tĩnh. Nhị Bảo ôm Kim Bảo đi sát bên ta, hiếm khi ngoan ngoãn không nói chuyện. Có lẽ chính nó cũng cảm nhận được nơi này không thích hợp để đùa.
Ta cúi đầu nhìn nó.
"Sợ không?"
Nhị Bảo gật đầu thật nhanh.
"Sợ."
Ta hơi bất ngờ vì nó thẳng thắn như vậy.
Nó ôm Kim Bảo chặt hơn.
"Nhưng con đi cùng nương."
Ta xoa đầu nó.
"Giỏi."
Nhị Bảo lập tức nhỏ giọng hỏi.
"Về nhà được ăn gấp đôi không?"
Ta suýt bật cười.
"Được."
Nó thở phào.
"Vậy con cố thêm."
Kim Bảo cũng ngao một tiếng rất nhỏ, giống như phụ họa. Trong bóng tối căng thẳng như vậy, một người một rồng vẫn có thể khiến lòng ta nhẹ đi đôi chút. Ta bắt đầu hiểu vì sao Nhị Bảo luôn mang theo tiếng cười. Có lẽ đó cũng là một loại sức mạnh. Không phải dùng để đánh bại kẻ địch, mà để kéo người nhà ra khỏi vực sâu tuyệt vọng.
Đi được khoảng hai canh giờ, chiến sĩ Linh Miêu dẫn đường bỗng dừng lại. Hắn quỳ xuống, chạm tay lên một dấu vết trên đất. Ta tiến lại gần nhìn. Đó là dấu chân người, nhưng hình dạng méo mó, móng vuốt dài cắm sâu xuống bùn. Bên cạnh còn có vệt máu đen đã khô.
"Đọa Thú."
Lang Nham thấp giọng.
Dạ Mặc giơ tay, toàn đội lập tức dừng. Hắn nhắm mắt cảm nhận một lúc, sau đó chỉ về phía đông nam.
"Năm người."
"Không."
Ta cau mày.
"Mười hai."
Dạ Mặc quay đầu nhìn ta. Ta cũng không hiểu vì sao mình biết. Từ sau khi tỉnh lại ở ý thức giới, cảm giác của ta với sinh cơ và tử khí trở nên cực kỳ nhạy bén. Trong rừng phía đông nam có mười hai luồng khí tức vẩn đục, giống như những đốm mực đen rơi vào nước trong. Ta hít sâu, chậm rãi nói.
"Hai người ở trên cây, ba người dưới đất, còn lại phía sau tảng đá."
Lang Nham nhìn ta với vẻ kinh ngạc.
"Nàng cảm nhận được?"
"Ừ."
Dạ Mặc không hỏi thêm. Hắn chỉ ra hiệu. Bốn chiến sĩ Xà tộc lập tức biến mất vào bóng tối. Vài hơi thở sau, tiếng động rất nhẹ vang lên. Một bóng đen rơi khỏi ngọn cây, chưa kịp kêu đã bị bịt miệng. Một kẻ khác lao ra từ sau tảng đá, nhưng Lang Nham đã hóa thành sói xám, cắn thẳng vào cổ tay hắn. Trận phục kích kết thúc nhanh hơn ta tưởng. Mười hai Đọa Thú bị xử lý trong im lặng, chỉ để lại một tên còn sống.
Tên đó bị kéo tới trước mặt Dạ Mặc. Mặt hắn đầy vảy thối rữa, mắt đỏ đục, miệng không ngừng chảy nước dãi đen. Hắn nhìn Dạ Mặc rồi bật cười khàn khàn.
"Muộn rồi..."
"Các ngươi đều muộn rồi..."
Dạ Mặc lạnh giọng.
"Trận pháp ở đâu?"
Tên Đọa Thú cười lớn.
"Chủ thượng đã mở cổng."
"Hung Thú sẽ ăn sạch các ngươi."
"Thần Thú cũng sẽ thuộc về ngài."
Nhị Bảo lập tức ôm chặt Kim Bảo.
"Kim Bảo không thuộc về hắn."
Tên kia nhìn Nhị Bảo, đôi mắt đỏ lập tức sáng lên.
"Huyết mạch..."
"Huyết mạch Thần Thú..."
Hắn vừa định nhào tới, Dạ Mặc đã giẫm lên vai hắn, tiếng xương nứt vang lên lạnh người. Tên Đọa Thú rú lên, nhưng vẫn cười. Ta nhìn làn khí đen trong cơ thể hắn đang chuyển động hỗn loạn, bỗng nhận ra một điều.
"Không cần hỏi."
Dạ Mặc nhìn ta.
"Hắn bị khống chế."
Ta bước tới, ngồi xuống trước mặt tên Đọa Thú, quan sát đôi mắt đỏ đục của hắn.
"Thứ trong người hắn đang ăn thần trí. Hắn không còn biết nhiều đâu."
Tên Đọa Thú run lên, nụ cười méo mó. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt hắn dường như tỉnh lại một chút. Hắn nhìn ta, môi run run.
"Cứu..."
Ta khựng lại.
Nhưng chỉ một giây sau, mắt hắn lại đỏ rực. Hắn gầm lên, thân thể đột nhiên phồng to. Dạ Mặc lập tức kéo ta lùi lại. Ầm một tiếng, tên Đọa Thú tự nổ thành một đám máu đen. Kim Bảo kịp thời phun ra một lớp lửa vàng chắn trước mặt Nhị Bảo, nếu không độc huyết đã bắn trúng tiểu tử.
Lang Nham chửi khẽ.
"Đám điên."
Ta nhìn vết máu đen đang ăn mòn lá cây trên mặt đất, lòng lạnh xuống. Huyết Nha không chỉ điều khiển Hung Thú. Hắn còn biến Đọa Thú thành công cụ có thể tự hủy. Điều này có nghĩa là càng tới gần cổng phong ấn, chúng ta càng không thể tin bất kỳ dấu hiệu nào. Mọi thứ đều có thể là bẫy.
Đi tiếp thêm nửa canh giờ, chúng ta đến một thung lũng đá. Từ xa đã nhìn thấy cột sáng đỏ máu phóng lên trời. Chính giữa thung lũng là một cánh cổng đá khổng lồ, cao gần trăm mét, trên mặt phủ đầy hoa văn cổ xưa. Một khe nứt đã mở ra giữa cổng, khí đen cuồn cuộn tràn ra. Xung quanh cổng là trận pháp đỏ như máu, dùng xương trắng và đá đen xếp thành từng vòng. Mỗi vòng đều có Đọa Thú quỳ quanh, không ngừng hiến máu vào rãnh trận.
Ta chỉ nhìn thoáng qua đã thấy ngực khó chịu. Luồng sinh cơ trong cơ thể ta phản ứng dữ dội, giống như gặp phải thứ hoàn toàn đối nghịch.
"Đó là trận pháp khống chế?"
Ta hỏi.
Trưởng lão Xà tộc đi cùng gật đầu, sắc mặt trắng bệch.
"Đúng."
"Nhưng phức tạp hơn ta tưởng."
Dạ Mặc nhìn thung lũng, ánh mắt lạnh đến mức không có chút cảm xúc.
"Huyết Nha không ở đây."
Ta cau mày.
"Không ở đây?"
"Ừ."
Điều này không tốt. Nếu Huyết Nha không ở đây, nghĩa là hắn còn chuẩn bị chuyện khác. Nhưng chúng ta không thể quay đầu. Trận pháp ngay trước mắt. Nếu phá được nó, đàn Hung Thú mất khống chế, ít nhất sẽ không còn tấn công theo lệnh. Khi đó chúng ta có cơ hội dẫn chúng đi xa khỏi liên minh.
Ta quan sát rất lâu, cuối cùng phát hiện ở trung tâm trận có một viên đá đỏ đang phát sáng. Mỗi lần nó sáng lên, những đường máu trên mặt đất lại rung động.
"Phá viên đá đó."
Trưởng lão Xà tộc lập tức nói.
"Không dễ. Xung quanh có kết giới."
Ta nhìn Kim Bảo.
"Long hỏa có đốt được không?"
Kim Bảo nghiêng đầu.
"Ngao."
Nhị Bảo dịch ngay.
"Nó nói thử mới biết."
Ta nhìn Nhị Bảo.
"Con sợ không?"
Nhị Bảo gật đầu.
"Sợ."
Sau đó nó ôm chặt Kim Bảo, ngẩng đầu nhìn ta.
"Nhưng con đi."
Ta cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nó.
"Không được liều mạng. Nếu nguy hiểm, lập tức quay về."
Nó gật đầu thật mạnh.
Dạ Mặc bắt đầu phân lệnh. Xà tộc và Thanh Lang đánh lạc hướng Đọa Thú. Hắc Sơn phá vòng ngoài. Linh Miêu dẫn ta tiếp cận khu đá thấp bên trái. Nhị Bảo và Kim Bảo sẽ bay từ khe hẹp phía trên, dùng long hỏa thử đốt kết giới. Mọi thứ phải xảy ra trong thời gian rất ngắn, bởi khi trận pháp phát hiện xâm nhập, Đọa Thú sẽ lập tức tự hủy.
Khi tất cả chuẩn bị xong, Dạ Mặc bỗng kéo ta lại.
Ta quay đầu.
Hắn nhìn ta.
"Nếu có chuyện, nàng chạy trước."
Ta chưa kịp nổi giận, hắn đã nói tiếp.
"Ta không phải muốn làm anh hùng."
"Ta chỉ muốn nàng sống."
Ta nhìn hắn, trong lòng bỗng mềm đến đau.
"Ta cũng muốn ngươi sống."
Dạ Mặc hơi khựng.
Ta nắm tay hắn rất nhanh rồi buông ra.
"Cho nên đừng nói lời ngu ngốc nữa."
"Chúng ta cùng vào."
"Cũng cùng ra."
Dạ Mặc nhìn ta rất lâu, cuối cùng khẽ gật đầu.
Một tiếng chim đêm vang lên.
Đó là tín hiệu.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, Dạ Mặc hóa thành bóng đen lao xuống thung lũng. Trận phá cổng phong ấn chính thức bắt đầu.









Bình luận