Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 48
Dạ Mặc lao xuống thung lũng như một mũi tên đen xé rách màn sương máu. Gần như cùng khoảnh khắc ấy, những Đọa Thú quỳ quanh trận pháp đồng loạt ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ đục của chúng sáng lên trong bóng tối, cổ họng phát ra những tiếng gầm khàn đặc không giống tiếng người. Ta nấp sau một mỏm đá bên sườn thung lũng, bàn tay siết chặt túi thuốc bên hông, tim đập mạnh đến mức tưởng như có thể bị đám quái vật bên dưới nghe thấy. Đây không còn là cuộc săn trong rừng, cũng không phải trận thủ thành tạm bợ trước đàn Cuồng Giác Thú. Đây là trung tâm của cơn ác mộng, là nơi Huyết Nha dùng máu, xương và mạng sống để mở lại cánh cổng giam giữ Hung Thú cổ đại.
Dạ Mặc vừa xuất hiện, toàn bộ trận pháp lập tức rung chuyển. Mười mấy Đọa Thú lao về phía hắn. Bóng đen của hắn lướt qua giữa bọn chúng, nhanh đến mức mắt thường gần như không bắt kịp. Một tên Đọa Thú bị hắn bóp nát cổ họng, tên khác bị quật bay vào cột đá. Nhưng điều khiến ta lạnh sống lưng là chúng không biết sợ. Chúng bị đánh gãy xương vẫn bò dậy, bị xé rách vai vẫn tiếp tục lao tới, máu đen chảy đầy đất, miệng vẫn cười méo mó như những con rối bị kéo dây. Lang Nham dẫn chiến sĩ Thanh Lang từ cánh trái xông xuống, tiếng sói hú vang lên giữa thung lũng, xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc. Nham của Hắc Sơn cũng vung chùy đá lao vào vòng ngoài, mỗi cú đánh đều đập nát một mảng xương trắng trong trận pháp.
Ta nhìn về phía trên cao. Nhị Bảo ôm Kim Bảo đang men theo vách đá phía phải. Tiểu tử tóc trắng nằm rạp xuống lưng con rồng nhỏ, gương mặt căng thẳng hiếm thấy. Từ sau khi sửa xưng hô, nó không còn tự gọi mình là con nữa, nghe có vẻ già dặn hơn một chút, nhưng tính cách thì vẫn không đổi. Trước khi xuất phát còn ôm túi thịt khô, nghiêm túc nói rằng ăn no mới có sức cứu thế giới. Lúc này, túi thịt được buộc chặt trước ngực nó, Kim Bảo vừa bay vừa thỉnh thoảng cúi đầu ngửi, nếu không phải tình huống quá nguy hiểm, ta thật sự muốn xách cả hai xuống mắng một trận.
"Nương!"
Nhị Bảo từ trên cao hạ giọng gọi.
"Ta thấy viên đá đỏ rồi!"
Ta lập tức ngẩng đầu, dùng tay ra hiệu cho nó chờ. Kết giới quanh viên đá đỏ mờ như một lớp màng máu. Mỗi lần Đọa Thú dâng máu vào rãnh trận, kết giới lại sáng thêm một phần. Nếu Kim Bảo phun lửa quá sớm, không phá được kết giới thì sẽ bị phát hiện, cơ hội chỉ có một lần. Ta quay đầu nhìn chiến sĩ Linh Miêu đang nấp bên cạnh.
"Đường xuống phía dưới còn bao xa?"
Hắn nuốt nước bọt.
"Mười mấy bước nữa có một khe đá nhỏ, có thể vòng tới gần trung tâm hơn."
Ta gật đầu.
"Dẫn đường."
Chúng ta cúi thấp người men theo khe đá. Mùi máu càng lúc càng nồng. Dưới chân toàn là xương vụn và bùn đen. Ta không dám nghĩ những xương đó thuộc về ai. Đi được nửa đường, phía trước đột nhiên truyền tới tiếng động. Một Đọa Thú bò ra từ trong bóng tối, nửa khuôn mặt thối rữa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng về phía ta. Chiến sĩ Linh Miêu bên cạnh lập tức biến sắc, nhưng còn chưa kịp hành động, một bóng xám đã lao tới. Lang Nham cắn thẳng vào cổ Đọa Thú, kéo nó ngã xuống, móng vuốt xé rách ngực nó trong chớp mắt.
Ta vừa định cảm ơn thì hắn đã quay đầu quát khẽ.
"Đi tiếp!"
Ta không chần chừ nữa. Khe đá dẫn chúng ta tới một điểm cách viên đá đỏ chỉ khoảng vài chục bước. Từ đây ta có thể thấy rõ ràng viên đá ấy không phải đá thường. Nó giống một trái tim khô cứng đang đập, từng nhịp từng nhịp bơm máu vào toàn bộ trận pháp. Mỗi khi nó sáng lên, phía sau cổng phong ấn lại có tiếng gầm đáp lại. Ta đặt tay lên ngực, cảm nhận luồng sinh cơ trong cơ thể. Nó đang run rẩy, không phải vì sợ, mà vì căm ghét thứ trước mắt.
"Dạ Mặc!"
Ta hét lên.
Hắn giữa vòng vây quay đầu trong chớp mắt.
Ta chỉ vào viên đá đỏ.
Hắn hiểu ngay.
Thân hình hắn bỗng hóa thành cự mãng đen, quét ngang toàn bộ vòng ngoài. Đọa Thú bị hất bay từng mảng, Lang Nham và Hắc Sơn lập tức ép lên, cố giữ khoảng trống ấy trong vài hơi thở. Ta ngẩng đầu nhìn Nhị Bảo.
"Bây giờ!"
Kim Bảo phát ra một tiếng long ngâm non nớt nhưng sắc bén, cả thân rồng vàng bùng sáng. Nhị Bảo ôm chặt cổ nó, hét lên.
"Kim Bảo, vì thịt gấp đôi!"
Kim Bảo há miệng, một luồng long hỏa vàng rực phun thẳng xuống kết giới máu. Kết giới rung lên dữ dội, từng vệt nứt lan ra như mạng nhện. Nhưng nó chưa vỡ. Trái tim ta lập tức thắt lại. Kim Bảo còn quá nhỏ, lửa không đủ mạnh. Đúng lúc ấy, Nhị Bảo cắn răng, rút túi thịt trước ngực ném thẳng vào miệng Kim Bảo.
"Ăn đi! Đốt mạnh nữa!"
Ta: "..."
Trong khoảnh khắc sinh tử này, cách tăng sức mạnh của hai đứa vẫn thực tế đến mức làm người ta câm nín. Kim Bảo nuốt miếng thịt, ánh mắt lập tức sáng rực. Luồng lửa vàng bùng lên gấp đôi, kết giới máu phát ra tiếng răng rắc, cuối cùng nổ tung.
Ta không bỏ lỡ cơ hội. Gần như ngay khi kết giới vỡ, ta lao ra khỏi khe đá, lòng bàn tay phủ ánh sáng xanh nhạt đánh thẳng vào viên đá đỏ. Một cảm giác lạnh buốt lập tức cắn ngược vào tay ta, giống như có hàng ngàn con sâu độc chui vào huyết mạch. Ta đau đến suýt hét lên, nhưng vẫn nghiến răng giữ tay trên viên đá. Sinh cơ và huyết khí va chạm dữ dội. Viên đá đỏ rung lên, bên trong vang lên tiếng gào thét của vô số linh hồn.
"Nữ nhân!"
Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên từ sau lưng.
Ta quay đầu.
Huyết Nha xuất hiện trên bậc đá cao phía sau cổng phong ấn, áo choàng đen tung bay, mặt nạ đỏ như máu phản chiếu ánh lửa. Hắn nhìn ta, trong mắt không còn vẻ đùa cợt như trước.
"Thì ra là ngươi."
Ta không hiểu câu ấy có nghĩa gì, cũng không có thời gian hỏi. Viên đá dưới tay đang nứt ra từng chút một, nhưng Huyết Nha đã nâng tay. Một luồng máu đen hóa thành mũi tên lao thẳng về phía ta. Dạ Mặc gầm lên, thân rắn khổng lồ quét qua, nhưng hắn bị mấy con Đọa Thú tự nổ cản lại. Mũi tên máu đến quá nhanh. Ta chỉ kịp nghiêng người.
Phập.
Đau đớn bùng nổ ở vai trái.
Máu nóng chảy xuống.
"Nương!"
Nhị Bảo gào lên.
Ta cắn răng, bàn tay phải vẫn không rời viên đá đỏ.
"Đừng tới!"
Nếu nó tới, Huyết Nha sẽ bắt được nó.
Ta dồn toàn bộ sinh cơ trong người vào lòng bàn tay. Ánh sáng xanh nhạt bùng lên, vết nứt trên viên đá đỏ lan rộng. Huyết Nha biến sắc, lần đầu tiên trong mắt xuất hiện sát ý thật sự. Hắn lao xuống khỏi bậc đá, nhanh đến mức gần như biến mất. Nhưng ngay trước khi hắn chạm tới ta, Dạ Mặc đã xuất hiện giữa hai người. Hắn hóa về hình người, một tay đỡ lấy ta, một tay chặn Huyết Nha.
Hai luồng khí tức va chạm.
Ầm!
Cả thung lũng rung chuyển.
Ta nghe thấy tiếng viên đá đỏ vỡ ra.
Rắc.
Rắc.
Rồi nổ tung.
Trận pháp máu dưới chân lập tức tắt ngúm từng vòng. Cánh cổng phong ấn gầm lên như một con thú bị thương. Những con Hung Thú phía xa đồng loạt phát ra tiếng rống hỗn loạn, không còn hướng thẳng về khu đất liên minh nữa.
Chúng ta phá được rồi.
Nhưng Huyết Nha đứng giữa khói bụi, ánh mắt đỏ như máu nhìn ta chằm chằm.
"Nàng quả nhiên là hậu duệ của Mộc Thần."
Ta dựa vào Dạ Mặc, máu từ vai không ngừng chảy xuống. Đầu óc choáng váng, nhưng ta vẫn nghe rõ câu ấy.
Mộc Thần.
Nữ nhân dưới Thế Giới Thụ.
Thì ra bí mật của ta còn sâu hơn ta tưởng.









Bình luận