Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 52

Tiếng va đập từ sau cánh cổng phong ấn vang lên như sấm nổ giữa trời quang. Mỗi lần âm thanh ấy xuất hiện, mặt đất dưới chân chúng ta lại rung chuyển dữ dội. Những khe nứt bắt đầu lan ra từ chân cổng đá, kéo dài khắp thung lũng như mạng nhện. Đá vụn lăn xuống liên tục. Một số Đọa Thú đang giao chiến thậm chí bỏ mặc kẻ địch trước mặt, đồng loạt quay đầu nhìn về phía cánh cổng với ánh mắt cuồng nhiệt đến điên loạn. Chúng quỳ rạp xuống đất, không ngừng gào thét bằng thứ ngôn ngữ méo mó không ai hiểu được. Cảnh tượng ấy khiến da đầu ta tê dại.

Huyết Nha đứng trước cổng phong ấn, hai tay dang rộng, giống như đang nghênh đón một vị thần sắp giáng lâm. Trong mắt hắn không còn sát ý, không còn phẫn nộ, chỉ còn sự cuồng tín. Ta từng thấy những người vì quyền lực mà phát điên, từng thấy những kẻ vì thù hận mà đánh đổi tất cả, nhưng chưa từng thấy ai giống Huyết Nha. Hắn không còn là một người bình thường nữa. Hắn giống như đã biến thành cái bóng của chính dục vọng mình.

Dạ Mặc từ đống đá đổ nát đứng dậy. Máu từ khóe môi hắn chảy xuống cằm. Vết thương cũ trên vai lại rách ra. Nhưng hắn vẫn đứng thẳng. Hắn nhìn cánh cổng đang rung chuyển, ánh mắt càng lúc càng lạnh.

"Không thể để thứ đó ra ngoài."

Lang Nham lau máu trên mặt, bước tới bên cạnh hắn.

"Ta đồng ý."

Nham của Hắc Sơn cũng chống chùy đá đứng dậy.

"Cho dù chết."

Không ai phản bác.

Bởi vì tất cả đều hiểu.

Nếu thứ bên trong còn đáng sợ hơn cả Huyết Nha, vậy một khi nó thoát ra, toàn bộ thú thế sẽ không còn cơ hội.

Ta cúi xuống kiểm tra Đại Bảo. Vết thương của nó đã ngừng chảy máu, nhưng khí độc còn sót lại khiến sắc mặt vẫn rất tái. Tiểu tử mở mắt, nhìn ta rồi nhìn cánh cổng phía xa.

"Nương."

"Hửm?"

"Thứ bên trong rất mạnh."

Ta khẽ vuốt tóc nó.

"Ta biết."

Đại Bảo mím môi.

"Ta ghét cảm giác này."

"Là cảm giác gì?"

"Nếu ta mạnh hơn."

"Thì sẽ không cần để người khác bảo vệ."

Tim ta khẽ thắt lại.

Đây vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Nhưng từ khi sinh ra đến giờ, nó luôn cố biến mình thành người lớn.

Ta cúi xuống hôn nhẹ lên trán nó.

"Đại Bảo."

"Hửm?"

"Không ai sinh ra đã mạnh."

"Ngay cả phụ thân con cũng vậy."

"Điều quan trọng không phải lúc nào cũng đứng trước người khác."

"Mà là sống đủ lâu để tiếp tục bảo vệ họ."

Đại Bảo im lặng rất lâu.

Sau đó mới khẽ gật đầu.

Nhị Bảo ngồi bên cạnh, mắt vẫn đỏ hoe. Nó nhìn huynh trưởng một lúc rồi đột nhiên ôm chặt cánh tay Đại Bảo.

"Ngươi lần sau không được đỡ thay ta nữa."

Đại Bảo nhìn nó.

"Ừ."

"Ta nói thật."

"Ừ."

"Nếu ngươi chết."

"Ta sẽ không chia thịt cho ngươi."

"..."

"Ta ăn hết."

Lần đầu tiên từ sau khi bị thương, Đại Bảo hơi cong khóe môi.

"Ngốc."

Nhị Bảo lập tức nổi giận.

"Ngươi mới ngốc."

Nhìn hai đứa cãi nhau, ta vừa muốn cười vừa muốn khóc.

Đúng lúc ấy.

ẦM!

Một tiếng nổ còn lớn hơn trước vang lên.

Cánh cổng phong ấn xuất hiện thêm một khe nứt khổng lồ.

Khí đen cuồn cuộn phun ra.

Không khí lạnh xuống rõ rệt.

Những ngọn lửa quanh thung lũng đồng loạt chao đảo.

Một tiếng thở dài vang lên từ bên trong.

Không lớn.

Nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy.

Giống như có ai đó vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ rất dài.

Trong khoảnh khắc ấy.

Toàn bộ chiến sĩ đều cứng người.

Ngay cả Dạ Mặc cũng siết chặt nắm tay.

Bởi vì khí tức phát ra từ sau cánh cổng.

Đã vượt xa cấp độ Hung Thú.

Huyết Nha bật cười.

"Ngài tỉnh rồi."

"Ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi."

Ta nhìn hắn, lần đầu tiên thật sự cảm thấy sợ.

Không phải sợ hắn.

Mà sợ thứ khiến hắn phải quỳ xuống.

ẦM!

Một bàn tay khổng lồ đột nhiên xuất hiện sau khe nứt.

Da đen như nham thạch.

Móng vuốt dài hơn cả thân người.

Nó chậm rãi đặt lên mép cổng.

Rồi kéo.

Tiếng đá vỡ vang lên khắp nơi.

Cánh cổng bắt đầu mở rộng.

Mà đúng lúc ấy.

Kim Bảo đang nằm trong lòng Nhị Bảo bỗng dựng thẳng người.

Toàn thân phát sáng.

"Ngao!"

Tiếng long ngâm vang vọng.

Không giống tiếng kêu non nớt trước đây.

Lần này.

Mang theo uy áp cổ xưa khiến cả thung lũng rung động.

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn.

Kim Bảo bay lên trời.

Ánh sáng vàng bùng nổ.

Mà trong luồng sáng ấy.

Thân thể nhỏ bé của nó bắt đầu lớn lên.

---

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...