Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 53

Không ai còn nhớ phải chiến đấu.

Không ai còn nhớ phải nói gì.

Toàn bộ ánh mắt đều dõi theo Kim Bảo.

Con rồng nhỏ vốn chỉ lớn bằng cánh tay người lúc này đang lơ lửng giữa không trung. Ánh sáng vàng từ cơ thể nó lan rộng như mặt trời mọc. Từng chiếc vảy phát sáng rực rỡ. Đôi sừng nhỏ trên đầu kéo dài thêm. Thân hình cũng lớn lên từng chút một.

"Ngao!"

Tiếng long ngâm thứ hai vang lên.

Mây đen trên bầu trời bị xé tan.

Khí đen từ cổng phong ấn cũng bị đẩy lùi.

Nhị Bảo ngẩng đầu.

Miệng há to.

"Kim Bảo..."

"Ngươi lớn thật rồi?"

Kim Bảo quay đầu nhìn nó.

Dù thân hình thay đổi.

Ánh mắt vẫn y hệt trước đây.

Sau đó.

Nó vui vẻ lắc đuôi.

Chiếc đuôi khổng lồ quét ngang.

Đập nát một tảng đá lớn.

Nhị Bảo lập tức biến sắc.

"Đừng quẫy!"

"Ngươi sắp đập trúng ta rồi!"

Không khí căng thẳng đến cực điểm bị câu nói ấy làm lệch đi một chút.

Ngay cả Lang Nham cũng suýt bật cười.

Nhưng nụ cười rất nhanh biến mất.

Bởi vì cánh cổng phong ấn lại rung chuyển.

ẦM!

Bàn tay khổng lồ phía sau tiếp tục kéo mạnh.

Một phần thân thể bắt đầu lộ ra.

Đó không phải Hung Thú.

Ít nhất không giống bất kỳ Hung Thú nào chúng ta từng thấy.

Nó cao hàng chục mét.

Toàn thân phủ giáp đen.

Trên trán mọc ba chiếc sừng cong.

Hai mắt đỏ như máu.

Nhưng đáng sợ nhất là khí tức.

Chỉ cần nhìn nó.

Người ta đã muốn quỳ xuống.

Một trưởng lão Xà tộc run giọng.

"Ma Thú..."

Toàn thân ta lạnh buốt.

"Ma Thú?"

Ông lão gật đầu.

Mặt trắng bệch.

"Thứ từng suýt hủy diệt thú thế."

"Ba trăm năm trước."

"Chính Mộc Thần và các Thần Thú đã phong ấn nó."

Tim ta lập tức đập mạnh.

Mộc Thần.

Lại là Mộc Thần.

Nữ nhân dưới Thế Giới Thụ.

Ta nhìn Ma Thú.

Rồi nhìn Kim Bảo.

Một cảm giác quen thuộc xuất hiện.

Giống như có ký ức nào đó đang thức tỉnh.

Đúng lúc ấy.

Giọng nói của nữ nhân kia lại vang lên trong đầu ta.

Rất nhẹ.

Nhưng rõ ràng.

"Đừng để nó hoàn toàn thoát ra."

Ta siết chặt tay.

"Nếu thoát thì sao?"

"Con sẽ hiểu."

Giọng nói biến mất.

Không giải thích.

Không trả lời.

Nhưng ta biết.

Chắc chắn không phải chuyện tốt.

Huyết Nha đứng trước cổng phong ấn.

Cười đến điên cuồng.

"Nhìn thấy chưa?"

"Đây mới là sức mạnh thật sự."

"Đây mới là chủ nhân của thế giới."

Dạ Mặc lạnh lùng nhìn hắn.

"Ngươi nghĩ nó sẽ tha cho ngươi?"

Huyết Nha cười lớn.

"Ta là người giải thoát ngài."

"Ngài sẽ ban thưởng cho ta."

Ta nhìn hắn.

Trong lòng chỉ có một suy nghĩ.

Hắn điên rồi.

Thật sự điên rồi.

Một kẻ vừa thức tỉnh sau ba trăm năm bị phong ấn.

Làm sao có thể biết ơn?

Làm sao có thể giữ lời hứa?

Nhưng Huyết Nha không còn nghe bất kỳ ai nữa.

Hắn hoàn toàn chìm trong ảo tưởng của chính mình.

Đúng lúc ấy.

Ma Thú cuối cùng cũng nhìn thấy hắn.

Đôi mắt đỏ khổng lồ chậm rãi hạ xuống.

Nhìn chằm chằm vào Huyết Nha.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Huyết Nha quỳ xuống.

"Thưa ngài..."

Phập.

Một móng vuốt khổng lồ xuyên thẳng qua ngực hắn.

Cả thung lũng chết lặng.

Ngay cả Huyết Nha cũng ngây người.

Máu trào ra từ miệng.

Hắn nhìn bàn tay xuyên qua ngực mình.

Không thể tin nổi.

"Ngài..."

Ma Thú cúi đầu.

Khóe miệng khổng lồ chậm rãi mở ra.

Một nụ cười tàn nhẫn.

"Ồn ào quá."

Rồi nó nhấc Huyết Nha lên như nhấc một con côn trùng.

Toàn bộ thung lũng chìm trong im lặng tuyệt đối.

Bởi vì lúc này.

Tất cả đều hiểu.

Tai họa thật sự.

Mới vừa bắt đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...