Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 54
Không ai ngờ người đầu tiên bị Ma Thú tấn công lại là Huyết Nha.
Kẻ đã đánh đổi mọi thứ để mở phong ấn.
Kẻ đã hiến tế vô số sinh mạng.
Kẻ đã tự cho rằng mình là người được lựa chọn.
Lúc này lại bị móng vuốt khổng lồ xuyên thẳng qua ngực.
Máu đỏ tươi không ngừng nhỏ xuống từ giữa những kẽ móng đen như nham thạch.
Toàn bộ thung lũng im lặng đến đáng sợ.
Ngay cả Đọa Thú cũng ngừng gào thét.
Chúng run rẩy quỳ xuống đất.
Không dám ngẩng đầu.
Huyết Nha bị nhấc lên giữa không trung.
Máu từ khóe miệng liên tục trào ra.
Nhưng hắn vẫn cố nhìn Ma Thú.
Trong mắt là sự khó tin.
"Vì sao..."
"Ta đã giải thoát ngài..."
"Ta là người của ngài..."
Ma Thú cúi đầu.
Đôi mắt đỏ như hai mặt trời máu nhìn xuống hắn.
Sau đó.
Nó cười.
Một nụ cười lạnh lẽo khiến tất cả nổi da gà.
"Ngươi?"
Giọng nói trầm thấp vang khắp thung lũng.
"Ngươi là cái gì?"
Huyết Nha cứng người.
Ma Thú siết nhẹ móng vuốt.
Tiếng xương gãy vang lên.
Huyết Nha lập tức phun ra một ngụm máu lớn.
"Ta..."
"Ta là tín đồ trung thành nhất..."
"Ba trăm năm..."
"Ta chờ ngài ba trăm năm..."
Ma Thú nhìn hắn.
Giống như nhìn một con kiến.
"Ta không cần."
Phập.
Móng vuốt xuyên sâu hơn.
Tiếng xương nứt khiến người ta tê cả da đầu.
Ta nhìn cảnh ấy.
Trong lòng không có chút thương hại nào.
Bởi vì tất cả những gì Huyết Nha phải chịu hôm nay.
Đều là do chính hắn lựa chọn.
Hắn tin rằng mình có thể điều khiển tai họa.
Cuối cùng lại trở thành vật hiến tế đầu tiên.
Đúng lúc ấy.
Khí tức trên người Huyết Nha đột nhiên bùng lên.
Máu đen từ cơ thể hắn tràn ra.
Ầm!
Một luồng huyết khí khổng lồ nổ tung.
Ma Thú hơi nghiêng đầu.
Huyết Nha nhân cơ hội thoát khỏi móng vuốt.
Rơi xuống đất.
Lảo đảo lùi lại.
Ngực hắn xuất hiện một lỗ thủng lớn.
Máu chảy như suối.
Nhưng hắn vẫn còn sống.
Ta lập tức hiểu.
Người như Huyết Nha.
Không thể dễ dàng chết như vậy.
Quả nhiên.
Hắn cười.
Tiếng cười khàn đặc.
Điên cuồng.
"Ha..."
"Ha ha ha..."
"Thì ra là vậy."
"Thì ra là vậy!"
Hắn ngẩng đầu nhìn Ma Thú.
Ánh mắt cuối cùng cũng không còn sự cuồng tín.
Chỉ còn hận ý.
"Ngươi cũng giống bọn chúng."
"Đều muốn lợi dụng ta."
Ma Thú nhìn hắn.
Không hề quan tâm.
Giống như nhìn một món đồ chơi hỏng.
Huyết Nha run rẩy đứng lên.
Khí tức càng lúc càng hỗn loạn.
Ta có cảm giác.
Hắn đang sụp đổ.
Không phải thân thể.
Mà là niềm tin.
Thứ chống đỡ hắn sống suốt ba trăm năm.
Vừa bị nghiền nát ngay trước mặt.
Mà một kẻ điên mất đi niềm tin.
Thường còn nguy hiểm hơn trước.
Dạ Mặc đột nhiên kéo ta lùi lại.
"Cẩn thận."
Ta vừa định hỏi.
Thì thấy Huyết Nha cười lớn.
Sau đó.
Hắn quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt đỏ như máu.
"Nữ nhân."
"Tất cả bắt đầu từ ngươi."
Ta lập tức lạnh người.
Khí tức trên người hắn bắt đầu thiêu đốt.
Giống như đang đốt cháy sinh mệnh.
Một trưởng lão Xà tộc biến sắc.
"Hắn muốn tự bạo!"
Toàn bộ mọi người đồng loạt lùi lại.
Một kẻ mạnh cấp độ Huyết Nha.
Nếu tự bạo.
Cả thung lũng sẽ bị san phẳng.
Nhưng Huyết Nha không nhìn ai khác.
Chỉ nhìn ta.
Trong mắt tràn ngập điên cuồng.
"Ta không thắng."
"Vậy tất cả cùng chết."
"Nàng cũng chết."
"Dạ Mặc cũng chết."
"Con của các ngươi cũng chết."
Tiếng cười của hắn vang vọng khắp nơi.
Mà khí tức trên người càng lúc càng đáng sợ.
Ta siết chặt tay.
Tim chìm xuống đáy vực.
Bởi vì lần này.
Ta thật sự cảm nhận được tử vong.
---









Bình luận