Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 57

# Chương 57

Toàn bộ thung lũng chìm trong ánh sáng xanh.

Dấu ấn lá cây trên ngực ta càng lúc càng nóng.

Giống như có thứ gì đó đang thức tỉnh.

Ta nghe thấy tiếng tim mình đập.

Không.

Không chỉ là tim ta.

Mà là nhịp đập của cả khu rừng.

Của cỏ cây.

Của mặt đất.

Của sinh mệnh.

Mọi thứ xung quanh dường như đang kết nối với ta.

"Ý Nhi."

Giọng nói dịu dàng lại vang lên.

Ta nhắm mắt.

Lần đầu tiên không chống cự.

Một biển ký ức khổng lồ lập tức tràn vào đầu.

Ba trăm năm trước.

Thú thế chưa bị chia cắt thành vô số bộ lạc.

Khi đó.

Thần Thú vẫn tồn tại.

Mộc Thần vẫn còn sống.

Nàng là người cai quản sinh cơ của thế giới.

Mà bên cạnh nàng.

Luôn có một nam nhân tóc bạc mắt vàng.

Thủ lĩnh Xà tộc.

Cũng là người mạnh nhất thời đại ấy.

Hai người yêu nhau.

Yêu rất sâu.

Yêu đến mức cả thiên địa đều biết.

Nhưng Ma Thú xuất hiện.

Chiến tranh kéo dài suốt hàng chục năm.

Vô số sinh linh chết đi.

Cuối cùng.

Muốn phong ấn Ma Thú.

Cần một người trở thành trận nhãn.

Mà trận nhãn đó.

Không thể sống sót.

Mộc Thần lựa chọn chính mình.

Nam nhân tóc bạc không đồng ý.

Hai người tranh cãi.

Chiến đấu.

Khóc.

Rồi cuối cùng vẫn không thay đổi được kết quả.

Ngày phong ấn.

Nàng đứng giữa đại trận.

Cười với hắn.

"Nếu có kiếp sau."

"Đừng tìm ta."

Nam nhân tóc bạc ôm nàng rất lâu.

Rất lâu.

Sau đó khàn giọng đáp.

"Ta sẽ tìm."

"Cho dù bao nhiêu năm."

"Bao nhiêu kiếp."

"Ta đều tìm."

Nước mắt ta bất giác rơi xuống.

Bởi vì cảm xúc ấy quá chân thật.

Giống như chính ta đã trải qua.

Mộc Thần mỉm cười.

"Ngu ngốc."

Đó là câu cuối cùng nàng nói.

Sau đó.

Đại trận khởi động.

Phong ấn hoàn thành.

Mộc Thần tan biến.

Nam nhân tóc bạc cũng chết trong trận chiến cuối cùng.

Ký ức kết thúc.

Ta mở mắt.

Toàn thân run rẩy.

Dạ Mặc đang đứng trước mặt.

Ánh mắt lo lắng.

"Ý Nhi."

Ta nhìn hắn.

Rồi bỗng hiểu.

Vì sao lần đầu gặp nhau.

Ta luôn có cảm giác quen thuộc.

Vì sao Dạ Mặc lại luôn khiến ta mềm lòng.

Không phải vì số mệnh.

Không phải vì vận mệnh.

Mà bởi vì.

Tổ tiên của hắn.

Đã chờ Mộc Thần suốt ba trăm năm.

Mà dòng máu ấy.

Vẫn chưa từng quên.

Đúng lúc ấy.

Ma Thú cười lớn.

"Động lòng rồi sao?"

"Nàng vẫn giống như trước."

"Yếu đuối."

ẦM!

Một luồng khí đen khổng lồ bắn tới.

Dạ Mặc lập tức chắn trước mặt ta.

Máu lại trào ra từ khóe môi hắn.

Ta nhìn thấy.

Tim đau như bị dao cắt.

Mỗi lần.

Mỗi lần đều là hắn chắn trước mặt ta.

Ba trăm năm trước cũng vậy.

Ba trăm năm sau vẫn vậy.

"Nương!"

Nhị Bảo hét lên.

"Phụ thân bị thương!"

Ta siết chặt nắm tay.

Trong cơ thể.

Sinh cơ điên cuồng vận chuyển.

Không.

Lần này ta không muốn đứng phía sau nữa.

Ta bước lên.

Đứng cạnh Dạ Mặc.

Vai chạm vai.

Dạ Mặc hơi sững lại.

Ta nhìn thẳng Ma Thú.

"Nếu ba trăm năm trước có thể phong ấn ngươi."

"Vậy hôm nay cũng được."

Ma Thú cười.

Tiếng cười khiến núi rừng rung chuyển.

"Chỉ bằng ngươi?"

Ta chưa kịp đáp.

Kim Bảo trên trời đã nổi giận.

"Ngao!!!"

Một luồng long hỏa vàng khổng lồ đập thẳng vào mặt Ma Thú.

ẦM!

Lần đầu tiên.

Ma Thú bị ép lùi nửa bước.

Toàn bộ thú nhân đều hít một hơi lạnh.

Có hiệu quả!

Kim Bảo ngẩng đầu.

Đắc ý lắc đuôi.

Nhị Bảo ngồi trên đầu nó lập tức chống nạnh.

"Thấy chưa!"

"Kim Bảo nhà ta rất lợi hại!"

Đại Bảo nằm trong lòng Lang Nham.

Mặt tái nhợt.

Nhưng vẫn mở mắt.

"Lúc này còn khoe."

"Ngươi đúng là ngốc."

"Ta không ngốc!"

"Ngươi ngốc."

"Ngươi mới ngốc!"

Ngay giữa chiến trường.

Hai đứa lại cãi nhau.

Ta suýt bật cười.

Mà Dạ Mặc bên cạnh cũng khẽ cong khóe môi.

Chỉ một chút thôi.

Nhưng ta thấy.

Rất rõ.

# Chương 58

Long hỏa của Kim Bảo khiến tất cả nhìn thấy hy vọng.

Lần đầu tiên kể từ khi Ma Thú xuất hiện.

Nó bị đánh lui.

Dù chỉ nửa bước.

Nhưng vẫn là lui.

Điều đó chứng minh.

Nó không phải bất khả chiến bại.

"Ngao!"

Kim Bảo càng lúc càng hưng phấn.

Lại phun thêm một luồng lửa nữa.

Ma Thú giơ tay chắn.

Khí đen và long hỏa va chạm.

Cả bầu trời nổ tung.

Mây đen bị xé thành hai nửa.

Nhưng sắc mặt ta lại càng lúc càng nặng.

Bởi vì ta cảm nhận được.

Khí tức của Kim Bảo đang suy yếu.

Nó vẫn còn quá nhỏ.

Chưa trưởng thành hoàn toàn.

Nếu tiếp tục.

Nó sẽ kiệt sức.

Quả nhiên.

Sau luồng lửa thứ ba.

Thân thể Kim Bảo hơi lảo đảo.

Nhị Bảo lập tức ôm cổ nó.

"Ngươi sao vậy?"

Kim Bảo phát ra tiếng kêu nhỏ.

Không còn khí thế như trước.

Ta hiểu.

Nó sắp tới cực hạn rồi.

Đúng lúc ấy.

Ma Thú cười.

"Thần Thú con."

"Ngươi nghĩ mình là tổ tiên sao?"

Nó giơ tay.

Một bàn tay khí đen khổng lồ xuất hiện.

Đập thẳng lên trời.

ẦM!

Kim Bảo bị đánh bay.

Nhị Bảo cũng rơi xuống.

Tim ta gần như ngừng đập.

"Nhị Bảo!"

Một bóng đen lao ra.

Không phải Dạ Mặc.

Mà là Đại Bảo.

Tiểu tử đang bị thương.

Vậy mà vẫn cưỡng ép đứng dậy.

Nhảy khỏi vai Lang Nham.

Đón lấy đệ đệ giữa không trung.

Hai đứa lăn vài vòng trên đất.

Cuối cùng dừng lại.

Nhị Bảo mở mắt.

Thấy mình nằm trong lòng huynh trưởng.

Lập tức khóc.

"Ngươi lại cứu ta!"

Đại Bảo đau đến mặt trắng bệch.

Vẫn lạnh lùng.

"Ồn."

"Ngươi bị thương rồi!"

"Biết."

"Ngươi là đồ ngốc!"

"Ừ."

Nhị Bảo nghẹn lại.

Không biết mắng tiếp thế nào.

Ta nhìn hai đứa.

Trong lòng vừa đau vừa ấm.

Đúng lúc ấy.

Một chuyện bất ngờ xảy ra.

Kim Bảo từ dưới đất bò dậy.

Lảo đảo.

Rồi bay về phía Đại Bảo.

"Ngao."

Nó dùng đầu cọ cọ tay Đại Bảo.

Sau đó.

Một giọt máu vàng từ giữa trán rơi xuống.

Thấm vào vết thương của Đại Bảo.

Ánh sáng lập tức bùng lên.

Tất cả mọi người ngây người.

Dạ Mặc biến sắc.

"Long Huyết truyền thừa."

Trưởng lão Xà tộc run giọng.

"Không thể nào..."

Máu vàng chảy vào cơ thể Đại Bảo.

Những vết thương bắt đầu hồi phục.

Nhưng điều đáng sợ hơn.

Là khí tức.

Khí tức của Đại Bảo đang tăng lên.

Tăng rất nhanh.

Đôi mắt vàng kim càng lúc càng sáng.

Vảy đen bắt đầu xuất hiện trên cổ tay.

Giống hệt Dạ Mặc khi thức tỉnh huyết mạch.

Nhị Bảo há hốc miệng.

"Đại Bảo..."

"Ngươi phát sáng rồi."

Đại Bảo nhìn bàn tay mình.

Cũng ngây người.

Mà phía xa.

Ma Thú lần đầu tiên biến sắc thật sự.

Bởi vì nó cảm nhận được.

Một huyết mạch mới.

Đang thức tỉnh.

Một huyết mạch khiến cả nó cũng thấy quen thuộc.

Mà đúng lúc ấy.

Ta nghe thấy giọng Mộc Thần vang lên lần nữa.

Lần này mang theo vui mừng hiếm thấy.

"Cuối cùng."

"Đứa trẻ ấy cũng tỉnh dậy rồi."

Ta nhìn Đại Bảo.

Trong lòng bỗng dâng lên dự cảm mãnh liệt.

Có lẽ.

Chìa khóa để kết thúc trận chiến này.

Không chỉ là ta.

Không chỉ là Dạ Mặc.

Mà còn là hai đứa con của chúng ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...