Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 61

# Chương 64

Giọt nước mắt ấy rơi xuống.

Không ai nói gì.

Không ai dám nói gì.

Bởi vì đó là điều không ai ngờ tới.

Một Ma Thú từng khiến cả thế giới run sợ.

Một sinh vật đã giết vô số người.

Một kẻ mang theo hận thù suốt ba trăm năm.

Lại biết khóc.

Giọt nước mắt màu đỏ sẫm rơi khỏi khóe mắt khổng lồ.

Rơi xuống mặt đất.

Nơi nó chạm vào.

Cỏ cây không chết đi.

Mà ngược lại.

Một đóa hoa nhỏ màu trắng chậm rãi nở ra giữa đất đá hoang tàn.

Toàn bộ thung lũng chìm trong im lặng.

Hư ảnh Mộc Thần đứng giữa không trung.

Mái tóc dài màu bạc nhẹ nhàng tung bay.

Nàng vẫn giống như trong ký ức.

Dịu dàng.

Yên tĩnh.

Như ánh trăng.

Ma Thú nhìn nàng.

Đôi môi run lên.

Giống như có vô số lời muốn nói.

Nhưng cuối cùng.

Chỉ bật ra được một câu.

"Nàng..."

Hư ảnh Mộc Thần khẽ cười.

"Đã lâu không gặp."

Toàn thân Ma Thú cứng đờ.

Giọng nói ấy.

Nụ cười ấy.

Ba trăm năm.

Nó đã nhớ suốt ba trăm năm.

ẦM!

Khí đen quanh người đột nhiên bùng lên dữ dội.

Không phải vì tức giận.

Mà vì cảm xúc quá mạnh.

Nó run rẩy.

Cả thân thể khổng lồ đều đang run.

"Nàng chết rồi."

"Nàng đáng lẽ phải chết rồi."

Mộc Thần nhìn nó.

Ánh mắt đau xót.

"Ta chết rồi."

"Nhưng ngươi vẫn còn sống."

Ma Thú đột nhiên bật cười.

Tiếng cười đầy bi thương.

"Sống?"

"Đây gọi là sống sao?"

"Ta nhìn từng người chết đi."

"Nhìn thế giới quên mất nàng."

"Nhìn tất cả biến mất."

"Nàng nói cho ta biết."

"Đây gọi là sống sao?"

Cả thung lũng yên lặng.

Ngay cả Dạ Mặc cũng không tiếp tục tấn công.

Bởi vì lúc này.

Không còn là chiến đấu nữa.

Mà là một vết thương kéo dài ba trăm năm đang bị bóc ra.

Mộc Thần khẽ thở dài.

"Ta biết."

"Ngươi hận."

Ma Thú cười.

"Hận?"

"Không."

"Nếu chỉ là hận thì dễ rồi."

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào nàng.

Giống như một đứa trẻ bị bỏ lại.

Một đứa trẻ đã chờ quá lâu.

"Ta nhớ nàng."

"Nàng biết không?"

"Năm đầu tiên."

"Ta nghĩ nàng sẽ quay lại."

"Năm thứ mười."

"Ta vẫn nghĩ nàng sẽ quay lại."

"Năm thứ năm mươi."

"Ta vẫn chờ."

"Năm thứ một trăm."

"Ta bắt đầu hận."

"Năm thứ hai trăm."

"Ta bắt đầu quên mình là ai."

"Năm thứ ba trăm..."

Tiếng cười khàn đặc vang lên.

"Ta chỉ còn nhớ."

"Ta mất nàng rồi."

Nước mắt không ngừng chảy xuống.

Máu và nước mắt hòa lẫn.

Nhìn cảnh ấy.

Mũi ta cay xè.

Bởi vì ta hiểu cảm giác đó.

Không phải yêu.

Mà là mất đi thứ quan trọng nhất.

Mất quá lâu.

Đau quá lâu.

Đến mức biến thành quái vật.

Mộc Thần nhìn nó.

Trong mắt cũng xuất hiện nước mắt.

"Xin lỗi."

Ma Thú cứng người.

"Nàng..."

"Nàng xin lỗi ta?"

Mộc Thần gật đầu.

"Ta biết."

"Ta đã bỏ ngươi lại."

"Ta biết ngươi đau."

"Ta biết ngươi cô đơn."

"Nhưng..."

Giọng nàng nghẹn lại.

"Ta không thể cứu tất cả."

Cả người Ma Thú run lên.

Khí đen quanh người bắt đầu hỗn loạn.

Ba trăm năm.

Nó muốn nghe câu này suốt ba trăm năm.

Không phải lời giải thích.

Không phải lời biện minh.

Chỉ là một câu.

Ta biết ngươi đau.

Chỉ vậy thôi.

Nhưng lại không có ai nói với nó.

Cho đến hôm nay.

Mộc Thần tiến lên.

Hư ảnh trong suốt.

Đưa tay chạm vào gương mặt khổng lồ.

Tay nàng xuyên qua lớp giáp đen.

Nhưng Ma Thú vẫn đứng yên.

Không né tránh.

Giống như sợ chỉ cần động một chút.

Nàng sẽ biến mất.

"Nên dừng lại rồi."

Mộc Thần khẽ nói.

"Được không?"

Ma Thú nhắm mắt.

Nước mắt lại rơi xuống.

Lần này.

Không còn màu đỏ.

Mà trong suốt.

Giống như ba trăm năm trước.

Khi nó vẫn còn là Thần Thú.

---

# Chương 65

Trong khoảnh khắc Ma Thú nhắm mắt.

Toàn bộ khí đen quanh người nó bắt đầu dao động.

Không còn cuồng bạo như trước.

Không còn hủy diệt mọi thứ.

Mà giống như đang tan đi.

Từng chút một.

Như lớp băng dày tan chảy sau mùa đông.

Nhưng đúng lúc ấy.

Một chuyện ngoài dự đoán xảy ra.

ẦM!

Từ sâu trong cơ thể Ma Thú.

Một luồng khí đen khổng lồ bỗng bùng nổ.

Mạnh hơn tất cả trước đó.

Toàn bộ thung lũng rung chuyển.

Mộc Thần biến sắc.

Long Tổ cũng lập tức ngẩng đầu.

"Không ổn."

Ta siết chặt tay.

"Cái gì không ổn?"

Long Tổ trầm giọng.

"Nó quá muộn rồi."

Tim ta chùng xuống.

"Ý ngươi là sao?"

"Ba trăm năm."

"Ma khí đã hòa làm một với linh hồn nó."

"Cho dù ý thức tỉnh lại."

"Thân thể vẫn đang bị ăn mòn."

Ta nhìn Ma Thú.

Quả nhiên.

Những lớp giáp đen bắt đầu nứt ra.

Từng vết nứt đỏ rực xuất hiện.

Giống như dung nham bên trong sắp phun trào.

Ma Thú mở mắt.

Nhìn Mộc Thần.

Khóe môi khẽ cong lên.

Lần đầu tiên.

Nó cười thật lòng.

Không có hận.

Không có điên cuồng.

Chỉ là một nụ cười rất nhẹ.

"Ta hiểu rồi."

Mộc Thần lập tức lắc đầu.

"Không."

"Ngươi đừng làm vậy."

Ta ngẩn người.

Làm gì?

Ma Thú nhìn nàng.

Ánh mắt dịu đi rất nhiều.

"Ba trăm năm trước."

"Ta không cứu được nàng."

"Ba trăm năm sau."

"Ít nhất..."

"Nên cứu thế giới nàng muốn bảo vệ."

Trong khoảnh khắc ấy.

Ta hiểu.

Nó muốn tự hủy.

Muốn dùng chính mình phong ấn ma khí.

Mộc Thần lao tới.

Nhưng hư ảnh của nàng xuyên qua cơ thể nó.

Nàng không còn đủ sức chạm vào nó nữa.

"Ngu ngốc."

Nàng bật khóc.

"Ngươi vẫn ngu ngốc như vậy."

Ma Thú cười.

"Ta biết."

Rồi nó quay đầu nhìn chúng ta.

Nhìn Dạ Mặc.

Nhìn ta.

Nhìn Đại Bảo.

Nhìn Nhị Bảo.

Cuối cùng.

Ánh mắt dừng trên Kim Bảo.

"Tiểu Long."

Kim Bảo nghiêng đầu.

"Ngao?"

"Đừng lớn lên thành ta."

Kim Bảo ngơ ngác.

Không hiểu.

Nhưng vẫn gật đầu theo bản năng.

"Ngao."

Ma Thú bật cười.

Sau đó.

Nó nhìn Dạ Mặc.

"Tiểu Xà."

Dạ Mặc lạnh lùng.

"Ta không nhỏ."

"..."

Lần đầu tiên.

Ma Thú bị nghẹn.

Ngay cả trong thời khắc này.

Dạ Mặc vẫn có thể làm người ta cứng họng.

Khóe môi nó giật giật.

Sau đó mới nói.

"Chăm sóc nàng."

Dạ Mặc nhìn Mộc Thần.

Rồi nhìn ta.

Cuối cùng khẽ gật đầu.

"Ừ."

Ma Thú hài lòng.

Rồi quay sang ta.

Ánh mắt phức tạp.

"Ngươi rất giống nàng."

Ta im lặng.

Không biết nên nói gì.

Nó lại cười.

"Lại không giống."

"May mà không giống."

Ta hơi ngẩn người.

"Vì sao?"

"Vì nàng ấy quá ngốc."

Ta: "..."

Mộc Thần: "..."

Ngay cả Long Tổ trên trời cũng bật cười.

Mộc Thần tức đến đỏ mắt.

"Ngươi nói ai ngốc?"

"Ta."

Ma Thú đáp ngay.

"Nàng không ngốc."

"Nàng chỉ..."

Nó dừng lại.

Rất lâu.

Mới khẽ nói.

"Quá tốt."

Không khí bỗng yên lặng.

Mộc Thần bật khóc.

Lần này thật sự khóc.

Ba trăm năm.

Cuối cùng.

Nó cũng không còn hận nữa.

Mà đúng lúc ấy.

Toàn thân Ma Thú bắt đầu phát sáng.

Không phải ánh sáng đen.

Mà là ánh sáng vàng.

Ánh sáng của Thần Thú năm xưa.

Long Tổ chậm rãi cúi đầu.

"Cuối cùng."

"Ngươi cũng trở về rồi."

Ma Thú ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Ánh mắt bình yên chưa từng có.

Mà ta lại có dự cảm.

Đây chưa phải kết thúc.

Bởi vì trong khoảnh khắc ánh sáng xuất hiện.

Ta nhìn thấy.

Sâu trong cổng phong ấn đã vỡ.

Một đôi mắt khác.

Đang từ từ mở ra.

Một đôi mắt.

Còn cổ xưa hơn cả Ma Thú.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...