Chương 63: Ngoại truyện 1

Ngoại Truyện: Đêm Thành Thân

Đêm ấy, toàn bộ Xà Thành sáng rực ánh lửa.

Tiếng cười nói vang lên khắp nơi. Các tộc trưởng uống đến đỏ mặt. Chiến sĩ Thanh Lang tộc thi nhau khoe chiến tích. Đám thú nhân trẻ tuổi nhảy múa quanh quảng trường đến tận khuya.

Mà nhân vật chính của buổi lễ lại đang ngồi trong căn phòng phủ đầy hoa trắng, ngập tràn hương thơm dịu nhẹ.

Ta chống cằm nhìn ngọn đèn dầu trước mặt, ngón tay vô thức nghịch chiếc vòng ngọc trên cổ tay. Đến giờ vẫn có cảm giác như đang nằm mơ. Từ một nữ nhân bị bộ lạc ruồng bỏ, một mình ôm hai quả trứng sống trong hang đá lạnh lẽo, đến hôm nay, ta lại trở thành Vương hậu của toàn bộ liên minh thú tộc, đường hoàng ngồi ở nơi này.

*Cạch.*

Cửa phòng khẽ mở. Ta quay đầu.

Dạ Mặc bước vào. Hắn vẫn mặc bộ lễ phục màu đen thêu chỉ vàng sang trọng, mái tóc dài buộc hờ sau lưng, vài lọn tóc rủ xuống hai bên má. Ánh mắt vàng kim của hắn dưới ánh nến như chứa đựng cả một bầu trời sao, vừa thâm trầm vừa nóng bỏng. Vẫn là gương mặt góc cạnh lạnh lùng ấy, nhưng không biết từ khi nào, mỗi lần nhìn hắn, tim ta lại đập chệch đi một nhịp, rồi lập tức bị lấp đầy bởi cảm giác an tâm tuyệt đối.

Cửa phòng vừa khép lại, bên ngoài lập tức vang lên tiếng cười gian xảo của đám huynh đệ.

"Khóa cửa đi!"

"Lần này không được cho hai tiểu tổ tông vào nữa!"

"Lần trước chúng nó ngủ giữa hai người suốt một đêm đấy, ha ha!"

Sau đó là tiếng Nhị Bảo gào lên đầy ấm ức:

"Ta nghe thấy rồi! Ta muốn ngủ với nương!"

Đại Bảo dùng giọng điệu non nớt nhưng lạnh lùng bổ sung:

"Ta cũng vậy."

Rồi tiếng bước chân trầm ổn của Dạ Mặc tiến về phía cửa, hắn nghiến răng nói vọng ra ngoài:

"Đưa hai đứa đi."

Ta không nhịn được bật cười, thanh âm trong trẻo như chuông bạc. Dạ Mặc quay đầu lại, bất lực day day trán. Nhiều năm như vậy, thứ duy nhất khiến Xà Vương cao cao tại thượng đau đầu hơn cả Hung Thú cổ đại, chính là hai đứa con trai nghịch ngợm của mình.

Căn phòng dần yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách từ ngọn nến đỏ.

Ta nhìn hắn, hắn cũng nhìn ta. Khoảng không gian giữa hai người như ngưng đọng, một lúc lâu chẳng ai nói gì. Cuối cùng, ta chịu không nổi bầu không khí này, nghiêng đầu trêu chọc:

"Bây giờ chàng định đứng đó nhìn ta cả đêm sao?"

Dạ Mặc khẽ ho một tiếng, bên tai ẩn hiện một vệt hồng nhạt. Hiếm khi thấy vị chiến thần này mất tự nhiên như vậy. Hắn chậm rãi bước lại gần, giọng nói có chút khàn khàn:

"Nàng mệt không?"

"Không mệt."

"Có đói không?"

"Không đói."

"Có muốn uống nước không?"

"..."

Ta đứng dậy, chậm rãi đi tới trước mặt hắn. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn nửa bước, ta có thể ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc xen lẫn chút mùi rượu nồng đượm trên người hắn. Ngẩng đầu lên, đôi mắt vàng kim ấy đang khóa chặt lấy hình bóng ta, rực cháy một thứ cảm xúc dạt dào. Bao nhiêu năm qua, đôi mắt ấy đã luôn nhìn ta như vậy. Từ nghi ngờ, tò mò, đến yêu thương sâu sắc, và giờ là sự gắn kết không thể tách rời.

Ta đưa tay lên, nhẹ nhàng sửa lại cổ áo hơi lệch cho hắn. Ngón tay ta vô tình lướt qua làn da cổ hơi mát lạnh của tộc rắn, khiến hắn khẽ run lên.

"Chàng biết không?"

"Hửm?" – Giọng hắn trầm xuống, bàn tay to lớn bỗng nắm lấy bàn tay đang ở trên ngực mình.

"Nếu năm đó có người nói với ta rằng ta sẽ lấy một con rắn..." – Ta ngước mắt nhìn hắn, tinh nghịch nháy mắt – "...ta nhất định sẽ cho rằng người đó bị điên."

Lần này ngay cả hắn cũng bật cười. Tiếng cười trầm thấp, lồng ngực hắn phập phồng chấn động truyền qua lòng bàn tay ta.

Dạ Mặc bất ngờ siết nhẹ eo ta, kéo mạnh một cái. Cơ thể ta hoàn toàn dán vào vòm ngực vững chãi của hắn. Hắn cúi đầu, đặt trán mình tựa lên trán ta, chóp mũi hai người chạm nhẹ, hơi thở ấm áp hòa vào làm một.

"Ý Nhi." – Hắn gọi tên ta, giọng nói như mật ngọt rót vào tai.

"Hửm?"

"Cảm ơn nàng."

Ta ngẩn người, hai tay vô thức bấu chặt vào vai áo hắn: "Vì điều gì?"

Dạ Mặc không trả lời ngay. Hắn nghiêng đầu, môi mỏng dịu dàng đặt một nụ hôn lên hàng mi đang run rẩy của ta, rồi trượt dần xuống đôi má ửng hồng, cuối cùng dừng lại ở bên tai ta, thầm thì: "Cảm ơn nàng đã tới thế giới này, cảm ơn nàng đã ở lại bên ta."

Tim ta mềm nhũn thành một vũng nước xuân. Ta hiểu hắn đang nói gì. Nếu không có lần xuyên không định mệnh ấy, nếu không có hai quả trứng kia, có lẽ cuộc đời hắn vẫn chỉ là những chuỗi ngày cô độc, lạnh lẽo đầy sát phạt.

Ta chủ động vòng tay qua cổ hắn, ôm lấy bờ vai rộng lớn kia, tựa đầu vào hõm vai hắn, nhẹ giọng đáp:

"Ta mới là người nên cảm ơn. Cảm ơn chàng đã luôn tìm thấy ta giữa thế giới xa lạ này."

Dạ Mặc siết chặt vòng tay, ôm ghì lấy ta như muốn khảm ta vào xương tủy, giống như đang ôm giữ báu vật quý giá nhất toàn bộ sinh mạng mình. Bàn tay hắn vuốt ve mái tóc dài của ta, những cái chạm tràn đầy sự trân trọng và dịu dàng vô hạn.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng dịu dàng trải xuống mặt đất một lớp màn bạc. Gió đêm mang theo hương hoa thoang thoảng. Không còn chiến tranh, không còn chia ly, không còn những tháng ngày sinh tử kề cận. Chỉ còn hai trái tim cùng chung nhịp đập, và một tương lai rất dài phía trước.

Chợt, xa xa ngoài sân lại vang lên tiếng cự cãi phá bĩnh.

"Ta muốn gặp nương!" – Tiếng Nhị Bảo giãy nảy.

Đại Bảo bình tĩnh nói: "Ngủ đi."

"Ta không ngủ."

"Phụ thân sẽ đánh ngươi."

"..."

"Sao ngươi biết?"

"Bởi vì ta cũng muốn vào, nhưng phụ thân đang khóa cửa."

Tiếng động bên ngoài lập tức trở nên hỗn loạn khi đám hộ vệ cố gắng bế hai vị tiểu thiếu chủ đi chỗ khác.

Ta bật cười đến mức bả vai run lên bần bật trong lòng Dạ Mặc. Hắn bất lực thở dài, buông ta ra một chút nhưng hai tay vẫn ôm lấy eo ta. Hắn cúi xuống nhìn ta đầy nuông chiều, ngón tay cái nhẹ nhàng mơn trớn cánh môi ta, khẽ nỉ non: "Xem ra ngày mai phải phạt hai đứa nhỏ này rồi."

Đêm thành thân của Xà Vương, cuối cùng vẫn bị hai tiểu tổ tông phá hỏng một nửa. Nhưng nhìn ánh đèn ấm áp ngoài cửa sổ, nghe tiếng cười đùa sinh động của những người thân yêu, và cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đang đan chặt lấy tay mình...

Ta bỗng cảm thấy, hạnh phúc có lẽ chính là như thế này. Không cần kinh thiên động địa, chỉ cần người mình yêu vẫn ở ngay trong tầm tay, bình an và trọn vẹn.

Vậy là đủ rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...