Chương 64: Ngoại truyện 2

Ngoại Truyện: Đêm Yên Bình

Mấy ngày sau, Xà Thành cuối cùng cũng lấy lại sự yên tĩnh vốn có.

Để bù đắp cho đêm thành thân bị gián đoạn, Dạ Mặc đã hạ lệnh cho thuộc hạ đưa Đại Bảo và Nhị Bảo đến phủ của Thanh Lang tộc trưởng "rèn luyện" ba ngày. Hai tiểu tổ tông vừa đi, cả tẩm điện rộng lớn đột nhiên trở nên tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Đêm nay, trăng treo cao trên đỉnh ngọn cây, tỏa thứ ánh sáng bạc dìu dịu xuống hồ nước trước phòng.

Ta vừa tắm gội xong, bước ra ngoài với mái tóc còn hơi ẩm. Dạ Mặc đã đứng đợi từ lúc nào. Hắn không mặc lễ phục rườm rà như hôm trước, chỉ khoác một chiếc trường bào màu đen lỏng lẻo, mái tóc dài xõa tung trên bờ vai rộng, trông vừa lười biếng lại vừa có vài phần quyến rũ khác hẳn ngày thường.

"Lại đây." – Dạ Mặc lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, trong không gian yên tĩnh nghe như một tiếng thở dài đầy tình ý.

Ta chậm rãi bước đến gần. Hắn tự nhiên cầm lấy chiếc khăn khô, kéo ta ngồi xuống chiếc ghế dài bên cửa sổ, còn bản thân thì đứng phía sau, nhẹ nhàng lau tóc cho ta. Những ngón tay thon dài, hơi mát lạnh của hắn luồn qua từng lọn tóc, thỉnh thoảng lại vô tình lướt qua da đầu và gáy ta, mang theo một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.

"Hôm nay chàng không xử lý tộc vụ sao?" – Ta khẽ hỏi, ngửa đầu nhìn hắn.

Dạ Mặc dừng tay, cúi xuống nhìn ta từ trên cao. Ánh mắt vàng kim của hắn dưới ánh trăng sâu thẳm như đầm nước, chứa đựng sự độc chiếm không hề giấu diếm: "Không làm. Đêm nay, ta chỉ ở bên nàng."

Hắn đặt chiếc khăn xuống, vòng tay từ phía sau ôm trọn lấy ta vào lòng. Cằm hắn tựa lên vai ta, hơi thở ấm áp phả vào cổ, khiến ta rụt cổ lại vì nhột. Dạ Mặc khẽ cười, nụ hôn của hắn dịu dàng nhưng dày đặc dọc theo đường cong của cổ, rồi dừng lại ở bờ vai mềm mại.

Hắn xoay người ta lại, đối diện với hắn.

Trong ánh sáng mờ ảo của phòng ngủ, khoảng cách giữa hai người gần đến mức ta có thể thấy rõ bóng hình mình phản chiếu trong đôi mắt hắn. Dạ Mặc đưa tay lên, ngón tay cái nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi ta, ánh mắt tối sầm lại.

"Ý Nhi..." – Hắn gọi, giọng khàn đặc đầy kìm nén.

Không đợi ta trả lời, hắn đã cúi xuống, phủ lên môi ta một nụ hôn sâu. Khác với sự kiềm chế của những lần trước, nụ hôn lần này mang theo sự khát khao và nguyên thủy của thú tộc, mạnh mẽ nhưng vẫn đầy nâng niu. Hắn cắn nhẹ vào môi dưới của ta, cậy mở hàm răng để gắn kết sâu hơn, hút lấy toàn bộ hơi thở của ta.

Ta run rẩy, hai tay vô thức bấu chặt vào bờ vai săn chắc của hắn, hoàn toàn chìm đắm trong sự nồng nhiệt này. Cả căn phòng như nóng lên, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của hai người và tiếng thở dốc ái muội.

Dạ Mặc khẽ nhấc bổng ta lên, bước về phía chiếc giường lớn phủ nệm lông mềm mại. Khi lưng ta chạm vào lớp nệm êm ái, cơ thể to lớn của hắn cũng lập tức áp phủ xuống, giữ chặt ta trong thế giới riêng của hai người.

Hắn nắm lấy bàn tay ta, năm ngón tay đan chặt vào nhau, áp sát lên đỉnh đầu. Áo bào màu đen của hắn và y phục trắng của ta quấn quýt vào nhau, tựa như hai linh hồn đã hòa làm một từ lâu. Dạ Mặc nhìn ta, ánh mắt tràn ngập tình yêu sâu đậm đến mức có thể nhấn chìm bất cứ ai. Hắn cúi xuống, hôn lên trán, lên mắt, rồi dọc theo sống mũi, lưu luyến không rời.

"Đêm nay, sẽ không ai có thể làm phiền chúng ta nữa." – Hắn thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy quyến rũ bên tai ta.

Ta mỉm cười, chủ động rướn người hôn lên khóe môi hắn, dùng hành động để trả lời.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua rèm lụa, ánh trăng lay động trên mặt đất. Trong căn phòng ấm áp, hai bóng hình lồng vào nhau, tận hưởng một đêm thuộc về riêng họ, kéo dài và ngọt ngào vô tận.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...