Chương 65: Ngoại truyện 3

Ngoại Truyện: Vết Bớt Biến Mất Từ Khi Nào?

Sau khi chiến tranh kết thúc đã ba năm, Liên Minh Thú Tộc ngày càng phồn thịnh. Ruộng đồng nối liền chân trời, các bộ lạc không còn chém giết lẫn nhau, bọn trẻ con chạy nhảy khắp nơi. Mà cuộc sống của ta cũng trở nên bình yên hiếm có.

Một buổi sáng đầu xuân, ta đang ngồi trước gương chải tóc, bỗng nghe thấy tiếng Nhị Bảo hét thất thanh ngoài sân:

– Nương! Nương! Nương xảy ra chuyện rồi!

Ta giật mình đánh rơi cả cây lược. Chưa kịp đứng dậy, cửa phòng đã bị đẩy tung, Nhị Bảo hớt hải lao vào, theo sau là Đại Bảo và Kim Bảo.

Ta vội vàng hỏi:

– Xảy ra chuyện gì?

Nhị Bảo chỉ thẳng vào mặt ta, mắt mở to:

– Nương! Mặt người đâu rồi?

– ...

Ta suýt nữa đập cây lược vào đầu nó:

– Ta còn đang ngồi đây.

– Không phải! – Nhị Bảo lắc đầu như trống bỏi – Ý ta là vết bớt! Lại mất thêm một mảng nữa!

Ta hơi sững người, theo bản năng nhìn vào gương. Quả nhiên, vết bớt đen từng chiếm gần nửa bên má trái đã nhạt đi rất nhiều, chỉ còn lại vài đường hoa văn mờ mờ. Nếu không nhìn kỹ, gần như không thể nhận ra.

Ta ngẩn người, bởi vì chính ta cũng không nhớ lần cuối cùng mình để ý đến nó là khi nào. Ngày còn sống trong hang đá, ta từng soi mặt dưới mặt nước, từng đau đầu tìm thảo dược giải độc, từng nghĩ nếu vết bớt biến mất thì có lẽ cuộc sống sẽ tốt hơn một chút. Nhưng không biết từ lúc nào, ta đã quên mất chuyện đó. Có lẽ từ khi Đại Bảo nở khỏi vỏ trứng, có lẽ từ khi Nhị Bảo bắt đầu biết gọi "nương", có lẽ từ lúc Dạ Mặc xuất hiện, hoặc cũng có thể từ ngày ta bắt đầu có người để yêu thương, ta đã không còn bận tâm đến gương mặt mình nữa.

Đại Bảo nhìn ta:

– Nương.

– Hửm?

– Người không vui sao?

Ta bật cười:

– Sao lại không vui?

– Ta tưởng nữ nhân đều thích đẹp.

Ta đưa tay xoa đầu nó:

– Đúng là thích, nhưng cũng không phải chuyện quan trọng nhất.

Đại Bảo suy nghĩ một lúc, hiển nhiên vẫn chưa hiểu. Bởi vì trong mắt nó, thế giới rất đơn giản: Đói thì ăn, bị đánh thì đánh lại, thích ai thì bảo vệ người đó.

Nhị Bảo thì khác, tiểu tử lập tức kéo ghế ngồi xuống, mắt sáng rực:

– Ta hiểu!

Ta nhướng mày:

– Ngươi hiểu gì?

– Nương đẹp từ lâu rồi.

– ...

Ta bật cười:

– Ngươi học mấy lời này của ai?

Nhị Bảo lập tức chỉ ra cửa:

– Phụ thân.

Ngay lúc ấy, Dạ Mặc vừa bước vào, động tác khựng lại. Hiếm khi thấy Xà Vương đại nhân lộ vẻ mất tự nhiên. Ta nhìn hắn, hắn nhìn ta, sau đó bình tĩnh quay đầu:

– Ta chưa từng nói.

Nhị Bảo không phục:

– Người nói mà.

– Không.

– Có.

– Không.

– Có.

Hai cha con bắt đầu cãi nhau. Đại Bảo lặng lẽ ôm trán, giống hệt ta.

Một lúc sau, Dạ Mặc bước tới đứng phía sau ta, ánh mắt rơi vào tấm gương đồng. Ta cũng nhìn theo. Trong gương, nữ nhân ấy đã khác rất nhiều so với ngày đầu xuyên tới thú thế: Da dẻ trắng hơn, khí sắc tốt hơn, ánh mắt sáng hơn, mà vết bớt đã gần như biến mất.

Dạ Mặc nhìn rất lâu, ta bỗng tò mò:

– Chàng đang nhìn gì?

Hắn đáp rất tự nhiên:

– Nhìn nàng.

– Ta biết. Ý ta là có gì đẹp đâu.

Dạ Mặc im lặng, một lúc sau mới nói:

– Ta không nhớ.

– Không nhớ gì?

– Không nhớ vết bớt của nàng trông thế nào.

Ta ngẩn người, thật sự ngẩn người. Bởi vì hắn không nói dối, ta nhìn vào mắt hắn là biết hắn thật sự không nhớ. Người từng ngày ngày ở cạnh ta, người từng nhìn ta nhiều nhất, lại không nhớ nổi hình dáng vết bớt. Không phải vì hắn đã quên, mà bởi vì từ đầu đến cuối, ánh mắt hắn chưa từng đặt lên thứ đó. Hắn chỉ nhìn ta.

Ta bỗng bật cười, khóe mắt lại hơi cay.

Ngoài cửa sổ, ánh nắng xuân nhẹ nhàng rơi xuống, gió mang theo hương hoa thoang thoảng. Ta nhìn nữ nhân trong gương, bỗng phát hiện thứ biến mất không chỉ là vết bớt, mà còn là những tháng ngày tự ti, những tổn thương, những cô độc và đau khổ từng bám lấy ta.

Có lẽ vết bớt không biến mất trong một đêm, nó đã nhạt dần theo năm tháng, như tuyết tan sau mùa đông, như vết thương khép miệng. Cho đến một ngày, khi ta vô tình nhìn lại mới phát hiện nó đã rời đi từ lúc nào không hay. Giống như những bất hạnh trong cuộc đời, cuối cùng rồi cũng sẽ qua. Chỉ là lúc hạnh phúc đến, người ta thường quên mất mình đã từng đau khổ bao lâu.

.......................

Ta vốn không phải người thích soi gương, nhất là sau khi xuyên tới thú thế. Có cơm ăn đã tốt lắm rồi, ai còn thời gian để ý mặt mình tròn hay méo. Nhưng kể từ hôm Nhị Bảo phát hiện vết bớt gần như biến mất, trong lòng ta lại xuất hiện một nghi vấn. Đúng vậy, vì sao? Rõ ràng nhiều năm như vậy ta đã thử vô số cách: Thảo dược giải độc, thuốc bôi, thậm chí còn từng lấy dao cạo thử một lớp da bên ngoài. Kết quả chỉ đau đến mức khóc cha gọi mẹ, còn vết bớt vẫn nằm đó, không nhạt đi dù chỉ một chút. Nhưng bây giờ, nó lại biến mất từng ngày. Không nhanh, không chậm, giống như tuyết đầu xuân tan dần dưới nắng.

Đêm ấy, sau khi hai tiểu tổ tông ngủ say, ta nằm trong lòng Dạ Mặc. Ngoài cửa sổ là ánh trăng, trong phòng chỉ còn tiếng lửa cháy khe khẽ.

Ta đưa tay sờ lên má, nơi từng có vết bớt:

– Dạ Mặc.

– Hửm?

– Chàng có từng thắc mắc không?

– Thắc mắc gì?

– Vết bớt của ta.

Dạ Mặc mở mắt nhìn ta:

– Không.

– ...

Ta tức đến bật cười:

– Chàng thật sự không tò mò?

– Không.

– Vì sao?

– Bởi vì đó là nàng.

– ...

Ta quyết định bỏ qua tên đầu gỗ này. Hỏi hắn chuyện tình cảm thì được, hỏi chuyện suy luận thì chẳng khác nào hỏi một tảng đá.

Nhưng đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên trong đầu:

– Ta biết.

Ta giật mình. Mộc Thần! Từ sau đại chiến, nàng rất ít khi xuất hiện, phần lớn thời gian đều ngủ say trong không gian linh hồn.

Ta lập tức ngồi bật dậy:

– Biết gì?

Mộc Thần bật cười:

– Biết vì sao vết bớt biến mất.

Ta vội vàng hỏi:

– Vì sao?

Không gian ý thức dần hiện ra, Thế Giới Thụ khổng lồ vẫn đứng sừng sững giữa biển ánh sáng. Mộc Thần ngồi trên cành cây, mỉm cười nhìn ta:

– Nó vốn không phải vết bớt.

– Ta biết.

– Đó là phong ấn. – Mộc Thần gật đầu – Nhưng không phải phong ấn để khóa ta.

Ta ngẩn người:

– Không phải?

– Không. – Nàng khẽ đáp – Phong ấn đó dùng để bảo vệ con.

Ta hoàn toàn ngây người.

Mộc Thần tiếp tục:

– Năm đó khi linh hồn ta dung nhập vào cơ thể nguyên chủ, sức mạnh thần linh quá mạnh, một đứa trẻ bình thường không thể chịu nổi. Cho nên phong ấn mới xuất hiện. Phong ấn vừa che giấu khí tức thần linh, vừa ngăn thân thể con bị sinh cơ khổng lồ thiêu hủy.

Ta dần hiểu. Giống như một đứa trẻ cầm thanh kiếm quá lớn, không phải kiếm nguy hiểm, mà là cơ thể đứa trẻ không chịu nổi sức nặng ấy.

– Vậy vì sao bây giờ nó biến mất?

Mộc Thần nhìn ta, ánh mắt rất dịu dàng:

– Bày giờ con đã trưởng thành.

Ta nhíu mày:

– Chỉ vậy thôi?

Nàng bật cười:

– Không. Chính xác hơn, con đã có đủ sức mạnh để gánh lấy nó.

Gió khẽ thổi qua Thế Giới Thụ, lá cây phát ra tiếng xào xạc. Mộc Thần tiếp tục kể, những năm đầu tiên phong ấn rất mạnh bởi vì cơ thể nguyên chủ quá yếu. Sau đó, khi ta xuyên không tới, linh hồn hiện đại giúp ý chí mạnh hơn, phong ấn bắt đầu nứt ra đôi chút. Rồi đến khi mang thai, sinh cơ trong cơ thể tăng lên, hai quả trứng hấp thu một phần lực lượng dư thừa, phong ấn lại yếu đi thêm một chút, nhưng vẫn chưa đủ.

Ta đột nhiên hiểu ra:

– Cho nên lúc sinh Đại Bảo và Nhị Bảo, vết bớt vẫn còn nguyên.

– Đúng. – Mộc Thần gật đầu – Bởi vì khi đó con vẫn chưa thể chịu đựng sức mạnh ấy.

Ta tiếp tục nhớ lại. Sau đó là thú triều, là bộ lạc, là Thế Giới Thụ, là đại chiến, là vô số lần cận kề sinh tử.

Mộc Thần mỉm cười:

– Con có phát hiện không?

– Phát hiện gì?

– Mỗi lần con vượt qua một thử thách, vết bớt đều nhạt đi một chút.

Ta bỗng sững người. Đúng thật! Ban đầu rất đậm, sau thú triều thì nhạt đi một phần, sau khi cứu bộ lạc lại nhạt thêm, sau khi gặp Thế Giới Thụ lại nhạt hơn nữa. Chỉ là lúc đó ta chưa từng để ý bởi vì quá bận, có quá nhiều chuyện xảy ra.

Mộc Thần chống cằm nhìn ta:

– Ý Nhi.

– Hửm?

– Con nghĩ điều gì làm phong ấn tan biến nhanh nhất?

Ta suy nghĩ:

– Thần lực?

– Không.

– Long Huyết?

– Không.

– Vậy là gì?

Mộc Thần cười, nụ cười rất đẹp:

– Gia đình.

Ta ngẩn người.

Nàng tiếp tục:

– Con có biết vì sao sinh cơ tăng lên không? Không phải vì sức mạnh, không phải vì chiến đấu, mà bởi vì con thật sự muốn sống.

Ta cứng người.

Mộc Thần nhìn xa xăm:

– Ngày đầu tiên tới thú thế, con chỉ đang cố tồn tại. Sau đó con muốn nuôi hai đứa trẻ lớn lên, rồi muốn bảo vệ bộ lạc, muốn bảo vệ Dạ Mặc, muốn bảo vệ cả thế giới. Mỗi một người con yêu thương đều khiến sinh cơ trong linh hồn mạnh hơn. Nó mạnh đến mức phong ấn không còn cần thiết nữa.

Ta ngồi yên, không nói được lời nào. Lần đầu tiên ta thật sự hiểu, vết bớt không phải biến mất vì ta đẹp lên, cũng không phải vì thuốc hay thần lực. Nó biến mất bởi vì ta không còn là cô gái cô độc sống trong hang đá năm ấy nữa. Ta có gia đình, có người yêu, có bạn bè, có nơi để trở về, có rất nhiều thứ khiến ta muốn sống. Cho nên phong ấn mới dần dần tan đi. Giống như mùa đông kết thúc, tuyết tự nhiên sẽ tan.

Mộc Thần nhìn ta, khẽ cười:

– Thật ra...

– Hửm?

– Nếu năm đó con vẫn sống một mình, có lẽ đến lúc chết, vết bớt cũng sẽ không biến mất.

Ta khẽ siết tay, trong lòng bỗng mềm xuống.

Ngoài không gian ý thức, Dạ Mặc vẫn đang ngủ, một cánh tay đặt ngang eo ta. Bên ngoài còn có hai đứa nhỏ đang ngáy o o.

Ta bật cười. Thì ra, thứ chữa khỏi ta từ đầu tới cuối chưa bao giờ là thần lực, mà là tình yêu.

Hết

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...