Xuyên Thành Xấu Nữ [...] – Chương 8

Chương 7

Ba người của bộ lạc Hắc Sơn quả nhiên quay lại vào lúc nửa đêm.

Khi tiếng lá khô bị giẫm vỡ vang lên ngoài hàng rào, ta đang ngồi cạnh đống lửa khâu lại chiếc áo da thú nhỏ cho Nhị Bảo. Nói là áo, thật ra chỉ là hai mảnh da thú mềm được ta cắt thô rồi dùng gân thú xuyên qua buộc lại. Không đẹp, không tinh tế, đường kim còn xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng ít nhất có thể che được thân thể hai tiểu gia hỏa sau khi hóa hình. Ta thật sự không thể chấp nhận cảnh con trai mình cứ trần truồng chạy tới chạy lui trong hang, dù chúng mới chỉ giống đứa trẻ hai ba tuổi.

Đại Bảo ngồi bên cạnh ta rất ngoan. Nó mặc chiếc áo da thú màu nâu, mái tóc đen xõa sau lưng, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng đến mức không giống trẻ con. Hai tay nó đặt trên đầu gối, lưng thẳng tắp, cứ như một vị tiểu trưởng lão đang nghe nghị sự. Trái lại, Nhị Bảo thì hoàn toàn không ngồi yên được. Nó mặc áo da thú màu xám nhạt, mái tóc trắng bạc rối tung, vừa ngồi chưa được mấy hơi đã bò qua trái, lăn qua phải, cuối cùng chui hẳn vào đống cỏ khô, chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ.

"Nương."

"Hửm?"

"Con có giống thú nhỏ không?"

Ta liếc nó một cái.

"Giống."

Nó lập tức vui vẻ.

"Giống con gì?"

"Giống con thú nhỏ sắp bị nương bắt ra đánh mông."

Nhị Bảo lập tức rụt đầu vào cỏ khô.

Đại Bảo bình tĩnh nói.

"Nương, nó đang cười."

Ta nhìn đống cỏ khô rung rung, tức đến bật cười.

Đúng lúc ấy, Đại Bảo bỗng quay đầu nhìn ra cửa hang. Ánh mắt vàng kim hơi lạnh xuống.

"Nương, bọn họ tới."

Tay ta khựng lại.

Kim xương dừng trên lớp da thú.

Bên ngoài vẫn rất yên tĩnh. Người thường có lẽ không nghe thấy gì, nhưng ta đã tin trực giác của Đại Bảo. Tiểu gia hỏa này từ lúc còn ở trong trứng đã nhạy bén hơn người thường rất nhiều.

Ta đặt áo da xuống, dập bớt ánh lửa, chỉ để than hồng âm ỉ. Sau đó ta ra hiệu cho hai đứa nhỏ biến về hình rắn. Ở trạng thái thú hình, thân thể chúng nhỏ hơn, linh hoạt hơn, cũng dễ ẩn nấp hơn. Nhị Bảo tuy ham chơi nhưng lúc có chuyện lại rất nghe lời. Ánh sáng trắng lóe lên, bé trai tóc bạc biến thành tiểu bạch xà, nhanh chóng quấn lên cổ tay trái của ta. Đại Bảo cũng hóa thành tiểu hắc xà, bò lên vai ta, đầu nhỏ hướng về phía cửa hang.

Ta cầm giáo gỗ, bước tới sau vách đá cạnh cửa hang.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Rất nhẹ.

Rất chậm.

Rõ ràng bọn họ tưởng ta đang ngủ.

Một giọng nói trầm thấp vang lên ngoài hàng rào.

"Ta đã nói rồi, con xấu nữ này có rất nhiều thịt. Ban ngày ta nhìn thấy rõ ràng, trong hang treo đầy thịt khô."

Một người khác đáp.

"Chỉ có một nữ thú nhân và hai quả trứng. Sợ gì?"

Người thứ ba cười khẩy.

"Hai quả trứng? Ha, nếu là trứng thú hoang thì đem nướng ăn luôn. Nếu là con nàng thì càng tốt, trứng rắn đại bổ."

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt ta lạnh hẳn xuống.

Ban ngày bọn họ muốn đổi thức ăn, ta có thể từ chối rồi cho qua. Đói khổ khiến người ta tham lam, điều đó ta hiểu. Nhưng khi một người có thể bình thản nói ra chuyện nướng trứng con của người khác để ăn, hắn đã không còn là kẻ đáng thương nữa.

Hắn là nguy hiểm.

Mà nguy hiểm thì phải bị xử lý.

Nhị Bảo quấn trên cổ tay ta cứng đờ. Lần đầu tiên nó không nói gì. Đại Bảo thì lặng lẽ siết lấy vai ta, hơi thở lạnh lẽo từ thân rắn nhỏ truyền tới da thịt.

Ta khẽ nói.

"Đừng sợ."

Giọng Đại Bảo vang lên trong đầu.

"Nương, con không sợ."

Nhị Bảo nhỏ giọng nói.

"Con cũng không sợ. Con chỉ tức thôi."

Ta nhìn bóng người bên ngoài đang lặng lẽ cắt dây leo hàng rào. Khóe môi chậm rãi cong lên.

"Tức thì lát nữa cắn mạnh một chút."

Nhị Bảo lập tức tỉnh táo.

"Nương cho cắn ạ?"

"Chỉ được cắn chân, không được cắn cổ."

"Vì sao?"

"Vì cắn cổ chết nhanh quá, nương còn có chuyện muốn hỏi."

Nhị Bảo im lặng một chút rồi vui vẻ nói.

"Nương, người càng ngày càng giống phản diện."

Ta suýt bật cười trong lúc căng thẳng.

Hàng rào bị cắt mở một khe nhỏ. Người đầu tiên cúi thấp người chui vào. Hắn rất cẩn thận, tay cầm dao đá, ánh mắt lia qua xung quanh. Đáng tiếc hắn không biết, dưới lớp lá khô cách hắn chưa đến ba bước là cái bẫy ta đào cả buổi chiều.

Hắn vừa bước tới.

Rắc.

Mặt đất sụp xuống.

"A!"

Tiếng hét thảm vang lên trong đêm.

Cọc gỗ nhọn dưới hố đâm xuyên bắp chân hắn. Máu lập tức trào ra. Hai người còn lại giật mình lùi lại. Nhưng không đợi bọn họ phản ứng, ta đã ném một bó cỏ khô tẩm mỡ thú đang cháy về phía trước.

Lửa bùng lên.

Ánh sáng đỏ rực chiếu sáng cả khu đất trước hang.

Ta cầm giáo gỗ đứng sau hàng rào, lạnh lùng nhìn bọn họ.

"Đêm hôm khuya khoắt, ba vị bò vào nhà ta làm gì?"

Hai thú nhân Hắc Sơn biến sắc.

Kẻ cao lớn nhất chính là người ban ngày đã nói muốn đổi thức ăn. Lúc này sắc mặt hắn cực kỳ khó coi.

"Ý Nhi, chúng ta chỉ muốn mượn chút thịt."

Ta bật cười.

"Nửa đêm cầm dao chui vào nhà người khác, các ngươi gọi đó là mượn?"

Người trong hố đau đến run rẩy, vẫn không quên chửi.

"Con xấu nữ chết tiệt! Mau kéo ta lên! Nếu không bộ lạc Hắc Sơn sẽ không tha cho ngươi!"

Ta nhìn hắn.

Sau đó nhìn sang Nhị Bảo trên cổ tay.

"Nó dọa nương."

Nhị Bảo lập tức dựng đầu lên.

"Con cắn được chưa?"

Ta thở dài.

"Được."

Một luồng ánh sáng trắng xẹt qua.

Nhị Bảo lao ra nhanh như mũi tên.

"A!"

Tên trong hố hét còn thảm hơn trước.

Nhị Bảo cắn một phát vào bắp chân chưa bị cọc đâm của hắn, sau đó lập tức nhả ra, bò về cổ tay ta, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.

"Nương, con chỉ cắn một chút."

Ta nhìn người trong hố đã đau đến trợn trắng mắt.

"Ừ, rất ngoan."

Hai thú nhân còn lại lập tức lùi thêm vài bước.

"Rắn độc!"

Ta khẽ nâng cổ tay.

Nhị Bảo ngẩng đầu, đôi mắt vàng kim sáng rực trong bóng đêm.

Đại Bảo cũng chậm rãi bò từ vai ta xuống cánh tay phải, thân rắn đen như mực, đường vân vàng lạnh lẽo lóe lên.

Sắc mặt hai người kia trắng bệch.

Lúc ban ngày bọn họ nhìn thấy hai đứa nhỏ còn tưởng chỉ là trứng rắn bình thường. Không ai ngờ rằng mới qua một ngày, hai quả trứng kia đã nở. Càng không ngờ chúng lại là rắn độc có linh trí.

Tên cao lớn nghiến răng.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

Ta bình tĩnh đáp.

"Người bị các ngươi định cướp thịt."

Hắn nhìn xác đồng bọn trong hố, lại nhìn hai con rắn nhỏ trên tay ta, cuối cùng nắm chặt dao đá.

"Chúng ta chỉ vì quá đói."

Ta nhìn hắn thật lâu.

"Nếu chỉ đói, ban ngày các ngươi có thể lấy đồ tới đổi. Nếu không có đồ, có thể xin làm việc đổi thức ăn. Dựng hàng rào, chặt củi, đào hố, việc gì cũng được."

Ta chậm rãi bước tới gần hàng rào.

"Nhưng các ngươi chọn cầm dao."

"Chọn nửa đêm lẻn vào."

"Chọn nói muốn nướng con ta."

"Đói không đáng chết. Nhưng ác thì đáng."

Lời vừa dứt, không khí yên lặng đến đáng sợ.

Tên cao lớn nhìn ta, dường như lần đầu tiên thật sự nhận ra nữ nhân trước mặt không phải con xấu nữ yếu đuối mặc người bắt nạt như hắn tưởng.

Đúng lúc đó, trong rừng xa xa truyền tới tiếng gầm.

Một tiếng.

Rồi hai tiếng.

Rồi rất nhiều tiếng.

Sắc mặt hai thú nhân Hắc Sơn đồng loạt thay đổi.

"Là thú hoang."

"Máu dẫn chúng tới."

Ta cũng nghe thấy.

Tiếng động hỗn loạn đang nhanh chóng đến gần.

Không chỉ một con.

Ít nhất một đàn.

Tên trong hố còn đang rên rỉ. Hai tên bên ngoài nhìn nhau, rõ ràng muốn bỏ chạy.

Ta lạnh lùng nói.

"Muốn sống thì kéo hắn ra, vào hàng rào."

Bọn họ sửng sốt.

"Ngươi để chúng ta vào?"

Ta nhìn bóng đen đang lay động trong rừng.

"Ta không cứu kẻ ác. Nhưng nếu các ngươi chết ngay trước cửa hang, máu sẽ dẫn thêm thú tới, phiền phức là ta."

Hai người kia không dám chậm trễ, lập tức kéo đồng bọn ra khỏi hố. Người nọ đau đến hôn mê. Ta mở cửa hàng rào cho bọn họ vào rồi nhanh chóng đóng lại. Ngay sau đó, một đàn thú hoang mắt đỏ từ trong rừng lao ra.

Là linh cẩu rừng.

Ít nhất mười mấy con.

Chúng bị mùi máu và thịt hấp dẫn, vây quanh hàng rào gầm gừ. Một con lao tới, bị cọc gỗ nhọn bên ngoài đâm sượt qua ngực, máu bắn lên đất. Nhưng chúng không bỏ đi. Loài này rất lì, lại thường đi theo đàn. Một khi ngửi thấy mồi yếu, chúng sẽ cắn mãi không buông.

Ta lập tức ra lệnh cho hai thú nhân Hắc Sơn.

"Ngươi, nhặt đá ném vào mắt chúng."

"Ngươi, cầm giáo chống cửa."

Tên cao lớn theo bản năng làm theo, sau đó mới nhận ra mình vừa nghe lệnh một nữ nhân bị bọn họ định cướp bóc.

Nhưng lúc này không ai còn tâm trí để mất mặt.

Linh cẩu liên tục lao tới. Hàng rào rung lên dữ dội. Ta dùng bó lửa xua đuổi, lại sai hai tên kia dùng đá ném. Đại Bảo và Nhị Bảo thì ẩn trong bóng tối, con nào chui qua khe hở sẽ lập tức bị cắn vào chân. Nọc độc của chúng không giết ngay nhưng khiến thú hoang tê liệt trong thời gian ngắn. Chỉ cần ngã xuống, ta sẽ dùng giáo kết liễu.

Trận giằng co kéo dài gần nửa canh giờ.

Đến khi con linh cẩu thứ năm ngã xuống, bầy thú cuối cùng bắt đầu sợ hãi. Chúng gầm gừ thêm một lúc rồi chậm rãi rút vào rừng.

Ta vẫn không buông lỏng.

Đợi đến khi tiếng động biến mất hoàn toàn, ta mới hạ bó lửa xuống. Hai cánh tay ta run lên vì kiệt sức. Vết thương cũ trên tay lại rách ra, máu thấm qua lớp lá thuốc. Nhưng ít nhất tất cả còn sống.

Hai thú nhân Hắc Sơn ngồi bệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch.

Tên cao lớn nhìn ta, ánh mắt đã hoàn toàn khác trước.

Hồi lâu sau, hắn khàn giọng nói.

"Vì sao cứu chúng ta?"

Ta nhìn hắn.

"Ta đã nói rồi, các ngươi chết trước cửa nhà ta rất phiền."

Hắn nghẹn lời.

Ta đi tới kiểm tra tên bị thương trong hố. Cọc gỗ đâm xuyên bắp chân, mất máu nhiều nhưng chưa chết. Nếu xử lý tốt vẫn có thể sống. Ta dùng dây leo buộc chặt phía trên vết thương cầm máu, rồi lấy nước nóng rửa sơ qua.

Người cao lớn nhìn động tác của ta, bỗng cúi đầu.

"Ta tên Nham."

Ta không đáp.

Hắn lại nói.

"Hôm nay là chúng ta sai."

Ta vẫn không đáp.

Hắn siết chặt tay, giọng khàn đi.

"Bộ lạc Hắc Sơn đã ba ngày không săn được gì. Trẻ con trong bộ lạc đang đói. Ta biết đó không phải lý do để cướp của ngươi. Nhưng ta thật sự... không còn cách nào."

Ta dừng tay.

Trong lòng không hề mềm ngay.

Bởi vì người đáng thương làm chuyện ác vẫn là ác.

Nếu hôm nay ta yếu hơn, nếu không có bẫy, nếu không có Đại Bảo và Nhị Bảo, kết cục của ta và hai đứa nhỏ sẽ là gì?

Ta không cần đoán cũng biết.

Ta băng vết thương cho tên kia xong mới ngẩng đầu nhìn Nham.

"Không còn cách nào nên cướp của người yếu hơn?"

Hắn cúi đầu, không nói được gì.

Ta nhặt cây giáo lên, chỉ về phía cửa.

"Trời sáng thì đi."

Hắn ngẩng đầu.

Ta nói tiếp.

"Muốn có thức ăn, ngày mai mang người biết làm việc tới."

"Chặt củi, đào hố, dựng hàng rào, thuộc da, đổi thịt."

"Muốn cướp lần nữa, ta sẽ không để các ngươi sống rời đi."

Nham nhìn ta thật lâu.

Sau đó chậm rãi cúi đầu.

"Ta hiểu."

Đêm đó, ba người Hắc Sơn bị trói ngoài hàng rào trong khu đất có lửa, không được vào hang. Ta không tin bọn họ. Nhân từ không có nghĩa là ngu ngốc. Ta cho bọn họ một cơ hội, nhưng cũng giữ dao trong tay.

Gần sáng, Nhị Bảo bò lên vai ta, nhỏ giọng hỏi.

"Nương, bọn họ là người xấu sao?"

Ta nhìn đống lửa sắp tàn.

"Đã từng."

"Nương sẽ tha thứ cho họ sao?"

Ta im lặng một lát.

"Tha thứ là chuyện rất xa xỉ. Nương chỉ cho họ cơ hội trả giá cho lỗi của mình."

Đại Bảo nằm trên cổ tay ta, khẽ nói.

"Nếu họ lại làm hại nương?"

Ta nhìn bầu trời dần sáng ngoài cửa hang.

"Vậy nương sẽ dạy các con một chuyện khác."

"Chuyện gì ạ?"

Ta vuốt nhẹ đầu hai đứa nhỏ.

"Thiện lương phải có răng nanh. Nếu không, nó chỉ là miếng thịt trong miệng kẻ khác."

Không lâu sau, tia nắng đầu tiên chiếu qua rừng cây.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Mà ta biết, từ sau đêm nay, cuộc sống yên tĩnh của ba mẹ con ta trong hang động nhỏ này sẽ không còn như trước nữa. Bộ lạc Hắc Sơn, bộ lạc Thanh Lang, bộ lạc Linh Miêu, mùa đông, thú triều, tất cả rồi sẽ lần lượt tìm tới.

Ta cúi đầu nhìn hai đứa con đang cuộn tròn bên cạnh mình.

Trong lòng không còn sợ hãi như ban đầu.

Nếu thế giới này muốn nuốt chửng ta.

Vậy ta sẽ cắn ngược lại.

Không cần cắn chết nó ngay.

Chỉ cần khiến nó nhớ kỹ.

Lâm Ý Nhi này không còn là con xấu nữ mặc người chà đạp năm xưa nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...