Văn án Ta tu hành trong núi hoang suốt trăm năm, đói đến mức phải bắt kiến ăn qua ngày. Nghe nói dưới nhân gian có một vị Vương gia nuôi một con rắn bóng mượt như được đánh dầu, xem nó như ái sủng. Ăn toàn sơn hào hải vị, ngủ trong vàng bạc. […]
Dạ Vũ quỳ rạp dưới đất, ôm cái rổ chứa đống trứng xám xịt, gào khóc thảm thiết: — Long Nguyệt! Ta sai rồi! Đây là trứng của chúng ta mà, nàng dùng long khí cứu chúng đi. Chỉ cần nàng cứu con, ta nguyện làm nô làm tỳ cho nàng cả đời! Long Nguyệt […]
Văn án Tình yêu của phụ mẫu sao? Tình cảm tỷ muội sao? Lão nương chẳng thèm để tâm! Tranh sủng sao? Thứ đó có ích lợi gì chứ? Cuộc sống của một thiên kim tiểu thư được hưởng vinh hoa phú quý, vàng thật bạc trắng mới chính là điều ta muốn!